Cô giáo miền xuôi thắp sáng bản làng vùng cao bằng con chữ
2025/07/21 10:31
GD&TĐ - Gác lại lời khuyên nhủ của người thân, cô giáo Phạm Thị Chi quyết tâm lên vùng cao công tác với mong muốn mang tri thức lên cho người dân nơi đây.
Từ quê lúa lên núi cao
Ba mươi năm trước, cô giáo Phạm Thị Chi - giáo viên Trường PTDTBT Tiểu học Tả Ván, xã Tùng Vài (tỉnh Tuyên Quang) rời quê lúa Thái Bình, mang theo giấc mơ đứng trên bục giảng lên vùng núi Tuyên Quang giảng dạy. Dẫu nhiều người can ngăn vì nghề giáo vất vả trăm bề, cô vẫn kiên định với ngành sư phạm. Đó là lựa chọn xuất phát từ tình yêu giản dị với trẻ em và khao khát được giảng dạy.
Gần nửa chặng đường sự nghiệp, cô đã gắn bó với Trường PTDTBT Tiểu học Tả Ván, xã Tùng Vài (tỉnh Tuyên Quang). Với cô, trường học không chỉ là nơi dạy chữ, mà còn là nơi chất chứa bao kỷ niệm và những đứa trẻ cô luôn xem như máu mủ ruột rà.
Khi mới lên đây công tác, cô Chi không khỏi choáng ngợp trước hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề. Nơi đây không điện, không nước sạch, thậm chí những ngày mưa đường vào bản chỉ toàn bùn lầy trơn trượt.
Cô kể lại: “Mùa đông ở trên đây rét buốt lắm vậy mà các em vẫn chân trần đến lớp, nhiều em còn không có áo khoác để chống gió. Nhìn học sinh tay run run nắn từng nét chữ mà tôi thấy chạnh lòng”.
Thương là vậy, nhưng để đồng hành cùng học trò, cô còn phải vượt qua thử thách rào cản về ngôn ngữ. Là giáo viên từ miền xuôi lên núi cao, cô gặp nhiều trở ngại khi phần lớn học sinh là dân tộc chưa thành thạo tiếng phổ thông.
“Những ngày đầu lên bản, tôi gần như không hiểu học trò nói gì. Tôi đành nhờ trưởng thôn và bí thư thôn chỉ từng chút một từ lời chào, tên đồ vật, đến những mẫu câu đơn giản”, cô Chi cười hiền.
Sau một thời gian gắn bó, cô giáo Phạm Thị Chi dần hòa vào cuộc sống nơi đây. Những buổi tối rét buốt, cô không vội trở về mà đến từng hộ gia đình để trò chuyện. Cô kể chuyện lớp, chuyện học trò, tranh thủ dạy phụ huynh vài chữ phổ thông. Để đáp lại, những món quà giản dị như nắm xôi, túi thóc hay bó rau rừng được bà con trao đến tay cô giáo. Đó là cách người dân thể hiện tình cảm và sự biết ơn với cô giáo miền xuôi đang tận tụy gieo chữ.
Chính trong những lần đi vận động học sinh, cô Chi thấm thía hơn bao giờ hết nỗi vất vả của người dân khi không biết chữ.
“Có lần, tôi chứng kiến bà con đọc nhầm hướng dẫn sử dụng thuốc nên dùng bị sai liều. Hay lúc làm giấy tờ, nhiều phụ huynh phải điểm chỉ vì không biết ký tên. Những điều ấy khiến tôi day dứt mãi. Tôi nghĩ rằng không chỉ trẻ em mà bất cứ ai cũng xứng đáng được biết chữ để tự bảo vệ và làm chủ cuộc sống của chính mình” - cô tâm sự.
Chính nỗi trăn trở đó, cùng tình thương dành cho người dân, đã thôi thúc cô tham gia ngay khi Nhà nước mở lớp xóa mù chữ. Với cô, biết chữ không đơn thuần là một bước ngoặt trong nhận thức, mà là cơ hội để người dân vươn lên làm chủ cuộc sống.
Cô Phạm Thị Chi - giáo viên Trường PTDTBT Tiểu học Tả Ván, xã Tùng Vài (tỉnh Tuyên Quang).
Hy vọng bắt đầu từ nét chữ
Giữa thôn bản heo hút Tùng Vài (Tuyên Quang), mỗi tối lại vang lên tiếng đọc “o”, “a”, đánh vần từng chữ cái. Đó không phải lớp học của học trò lên 5 hay lên 6 mà là nơi những người đã qua tuổi trưởng thành, tay còn lấm mùi nương rẫy đang lần đầu học viết tên của mình.
Đứng lớp là cô giáo Phạm Thị Chi, người đã gắn bó lâu năm với mảnh đất này. Từ giảng dạy học sinh tiểu học đến mở lớp xóa mù chữ cho bà con, cô nói: “Mình vẫn chỉ đang làm một việc duy nhất là gieo hy vọng bằng những nét chữ đầu đời”.
Cô Chi từng quen với những ánh mắt lanh lợi và tiếp thu nhanh của em các học sinh. Nhưng ở lớp xóa mù chữ, mọi thứ chậm rãi và vất vả hơn nhiều. Những bàn tay chai sần vì cầm cuốc nay lần đầu cầm bút, run run như thể chạm vào điều gì quá đỗi xa lạ.
“Tôi phải cầm tay từng người, chỉ từng nét nào viết trước, nét nào sau. Có người viết lại cả chục lần mới quen nhưng không ai bỏ cuộc”, cô kể với giọng đầy trìu mến.
Lớp học xóa mù chữ ở Tả Ván có 14 học viên, người hiểu được đôi chút tiếng phổ thông, người còn lạ lẫm với những nét chữ. Bởi vậy, cứ ai đọc được sẽ lại dịch giúp bạn bên cạnh. Họ học cùng nhau, san sẻ từng con chữ và động viên nhau mỗi khi nản lòng. Ở lớp học nhỏ này, không chỉ có cô giáo dạy mà mỗi học viên cũng là người thầy của nhau.
Cô Chi kể: “Có phụ huynh gần 40 tuổi, ban đầu ngại ngùng không dám đến lớp. Nhưng chỉ vài buổi sau, chị đã tiến bộ vượt bậc và có thể tự ký tên mình. Từ đó, ngày nào chị cũng đến lớp rất sớm để ôn lại bài trước”.
Bảy giờ kém mười lăm mỗi tối, tiếng đánh vần lại được vang lên giữa núi rừng bạt ngàn. Có hôm trời đổ mưa, lớp chỉ còn vài bóng người lặng lẽ đến học. Nhưng họ vẫn cặm cụi viết, vẫn gọi: “Cô ơi, chữ này viết thế nào?”. Cứ như vậy, cô giáo lại lặng lẽ cầm tay, nắn từng nét chữ như từng dạy trẻ nhỏ. Chỉ khác rằng, những “đứa trẻ” hôm nay đã trải qua cả một đời nhọc nhằn.
Với cô Phạm Thị Chi, biết chữ không chỉ là chuyện đọc, viết. Đó là cách để người dân đọc đúng hướng dẫn sử dụng thuốc, cách họ tự tay ký tên mình thay vì phải điểm chỉ. Xa hơn nữa, là khi cha mẹ có thể cùng con làm bài tập buổi tối. Và điều quan trọng hơn cả, đây chính là bước đầu để bà con tự tin bước ra khỏi bản làng và hiểu hơn về thế giới quanh mình.
Cô Chi không gắn bó với nghề chỉ vì bục giảng quen thuộc, cũng chẳng vì phấn trắng bảng đen. Điều níu cô ở lại suốt bao năm là ánh mắt biết ơn của học trò, là những nét chữ đầu đời còn run run trên trang vở. Từ đó, một giấc mơ đổi đời cũng dần nhen lên giữa núi rừng.
Và nếu ai hỏi vì sao cô gắn bó với nghề lâu đến vậy, cô chỉ mỉm cười - đôi mắt sáng lấp lánh ấy sẽ tự nói lên tất cả.
Lớp học xoá mù chữ.
Từ quê lúa lên núi cao
Ba mươi năm trước, cô giáo Phạm Thị Chi - giáo viên Trường PTDTBT Tiểu học Tả Ván, xã Tùng Vài (tỉnh Tuyên Quang) rời quê lúa Thái Bình, mang theo giấc mơ đứng trên bục giảng lên vùng núi Tuyên Quang giảng dạy. Dẫu nhiều người can ngăn vì nghề giáo vất vả trăm bề, cô vẫn kiên định với ngành sư phạm. Đó là lựa chọn xuất phát từ tình yêu giản dị với trẻ em và khao khát được giảng dạy.
Gần nửa chặng đường sự nghiệp, cô đã gắn bó với Trường PTDTBT Tiểu học Tả Ván, xã Tùng Vài (tỉnh Tuyên Quang). Với cô, trường học không chỉ là nơi dạy chữ, mà còn là nơi chất chứa bao kỷ niệm và những đứa trẻ cô luôn xem như máu mủ ruột rà.
Khi mới lên đây công tác, cô Chi không khỏi choáng ngợp trước hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề. Nơi đây không điện, không nước sạch, thậm chí những ngày mưa đường vào bản chỉ toàn bùn lầy trơn trượt.
Cô kể lại: “Mùa đông ở trên đây rét buốt lắm vậy mà các em vẫn chân trần đến lớp, nhiều em còn không có áo khoác để chống gió. Nhìn học sinh tay run run nắn từng nét chữ mà tôi thấy chạnh lòng”.
Thương là vậy, nhưng để đồng hành cùng học trò, cô còn phải vượt qua thử thách rào cản về ngôn ngữ. Là giáo viên từ miền xuôi lên núi cao, cô gặp nhiều trở ngại khi phần lớn học sinh là dân tộc chưa thành thạo tiếng phổ thông.
“Những ngày đầu lên bản, tôi gần như không hiểu học trò nói gì. Tôi đành nhờ trưởng thôn và bí thư thôn chỉ từng chút một từ lời chào, tên đồ vật, đến những mẫu câu đơn giản”, cô Chi cười hiền.
Sau một thời gian gắn bó, cô giáo Phạm Thị Chi dần hòa vào cuộc sống nơi đây. Những buổi tối rét buốt, cô không vội trở về mà đến từng hộ gia đình để trò chuyện. Cô kể chuyện lớp, chuyện học trò, tranh thủ dạy phụ huynh vài chữ phổ thông. Để đáp lại, những món quà giản dị như nắm xôi, túi thóc hay bó rau rừng được bà con trao đến tay cô giáo. Đó là cách người dân thể hiện tình cảm và sự biết ơn với cô giáo miền xuôi đang tận tụy gieo chữ.
Chính trong những lần đi vận động học sinh, cô Chi thấm thía hơn bao giờ hết nỗi vất vả của người dân khi không biết chữ.
“Có lần, tôi chứng kiến bà con đọc nhầm hướng dẫn sử dụng thuốc nên dùng bị sai liều. Hay lúc làm giấy tờ, nhiều phụ huynh phải điểm chỉ vì không biết ký tên. Những điều ấy khiến tôi day dứt mãi. Tôi nghĩ rằng không chỉ trẻ em mà bất cứ ai cũng xứng đáng được biết chữ để tự bảo vệ và làm chủ cuộc sống của chính mình” - cô tâm sự.
Chính nỗi trăn trở đó, cùng tình thương dành cho người dân, đã thôi thúc cô tham gia ngay khi Nhà nước mở lớp xóa mù chữ. Với cô, biết chữ không đơn thuần là một bước ngoặt trong nhận thức, mà là cơ hội để người dân vươn lên làm chủ cuộc sống.
Cô Phạm Thị Chi - giáo viên Trường PTDTBT Tiểu học Tả Ván, xã Tùng Vài (tỉnh Tuyên Quang).
Hy vọng bắt đầu từ nét chữ
Giữa thôn bản heo hút Tùng Vài (Tuyên Quang), mỗi tối lại vang lên tiếng đọc “o”, “a”, đánh vần từng chữ cái. Đó không phải lớp học của học trò lên 5 hay lên 6 mà là nơi những người đã qua tuổi trưởng thành, tay còn lấm mùi nương rẫy đang lần đầu học viết tên của mình.
Đứng lớp là cô giáo Phạm Thị Chi, người đã gắn bó lâu năm với mảnh đất này. Từ giảng dạy học sinh tiểu học đến mở lớp xóa mù chữ cho bà con, cô nói: “Mình vẫn chỉ đang làm một việc duy nhất là gieo hy vọng bằng những nét chữ đầu đời”.
Cô Chi từng quen với những ánh mắt lanh lợi và tiếp thu nhanh của em các học sinh. Nhưng ở lớp xóa mù chữ, mọi thứ chậm rãi và vất vả hơn nhiều. Những bàn tay chai sần vì cầm cuốc nay lần đầu cầm bút, run run như thể chạm vào điều gì quá đỗi xa lạ.
“Tôi phải cầm tay từng người, chỉ từng nét nào viết trước, nét nào sau. Có người viết lại cả chục lần mới quen nhưng không ai bỏ cuộc”, cô kể với giọng đầy trìu mến.
Lớp học xóa mù chữ ở Tả Ván có 14 học viên, người hiểu được đôi chút tiếng phổ thông, người còn lạ lẫm với những nét chữ. Bởi vậy, cứ ai đọc được sẽ lại dịch giúp bạn bên cạnh. Họ học cùng nhau, san sẻ từng con chữ và động viên nhau mỗi khi nản lòng. Ở lớp học nhỏ này, không chỉ có cô giáo dạy mà mỗi học viên cũng là người thầy của nhau.
Cô Chi kể: “Có phụ huynh gần 40 tuổi, ban đầu ngại ngùng không dám đến lớp. Nhưng chỉ vài buổi sau, chị đã tiến bộ vượt bậc và có thể tự ký tên mình. Từ đó, ngày nào chị cũng đến lớp rất sớm để ôn lại bài trước”.
Bảy giờ kém mười lăm mỗi tối, tiếng đánh vần lại được vang lên giữa núi rừng bạt ngàn. Có hôm trời đổ mưa, lớp chỉ còn vài bóng người lặng lẽ đến học. Nhưng họ vẫn cặm cụi viết, vẫn gọi: “Cô ơi, chữ này viết thế nào?”. Cứ như vậy, cô giáo lại lặng lẽ cầm tay, nắn từng nét chữ như từng dạy trẻ nhỏ. Chỉ khác rằng, những “đứa trẻ” hôm nay đã trải qua cả một đời nhọc nhằn.
Với cô Phạm Thị Chi, biết chữ không chỉ là chuyện đọc, viết. Đó là cách để người dân đọc đúng hướng dẫn sử dụng thuốc, cách họ tự tay ký tên mình thay vì phải điểm chỉ. Xa hơn nữa, là khi cha mẹ có thể cùng con làm bài tập buổi tối. Và điều quan trọng hơn cả, đây chính là bước đầu để bà con tự tin bước ra khỏi bản làng và hiểu hơn về thế giới quanh mình.
Cô Chi không gắn bó với nghề chỉ vì bục giảng quen thuộc, cũng chẳng vì phấn trắng bảng đen. Điều níu cô ở lại suốt bao năm là ánh mắt biết ơn của học trò, là những nét chữ đầu đời còn run run trên trang vở. Từ đó, một giấc mơ đổi đời cũng dần nhen lên giữa núi rừng.
Và nếu ai hỏi vì sao cô gắn bó với nghề lâu đến vậy, cô chỉ mỉm cười - đôi mắt sáng lấp lánh ấy sẽ tự nói lên tất cả.
GD&TĐ - Bằng các trò chơi trí tuệ và tiểu phẩm, trẻ bước đầu nhận biết một số quyền cơ bản của mình như quyền được yêu thương, chăm sóc, bảo vệ.
2026-04-16 10:31
Đổi mới chăm sóc sức khỏe học đường để phòng bệnh từ sớm
GD&TĐ - Phòng tránh các bệnh không lây nhiễm, chuyên gia khuyến nghị, trường học cần tăng cường giáo dục thể chất để học sinh vận động ít nhất 60 phút/ngày.
2026-04-16 10:31
Xây dựng trường học không khói thuốc: Gia đình - 'Hàng rào' quan trọng
GD&TĐ - Sự gắn kết chặt chẽ giữa giáo viên và phụ huynh sẽ tạo nên 'hàng rào' vững chắc, giúp quản lý học sinh hiệu quả cả trong và ngoài trường học.
2026-04-16 10:30
3 đội Robotics LSTS đại diện cho tài năng Việt Nam chinh phục VEX World Championship 2026
Từ ngày 21 - 30/4, 3 đội Robotics LSTS - 3 đội xuất sắc đại diện cho tài năng Việt Nam sẽ chính thức lên đường chinh phục VEX World Championship 2026.
2026-04-16 10:28
Phát triển văn hóa đọc: Ngành xuất bản đứng trước cơ hội 10 tỷ USD
(CLO) Trong kỷ nguyên của công nghệ số và trí tuệ nhân tạo, văn hóa đọc vẫn là nền tảng không thể thay thế của sự phát triển bền vững.
2026-04-16 10:22
Chuẩn nghề nghiệp giáo viên mầm non: Nâng chất đội ngũ từ 3 nhóm tiêu chuẩn
GD&TĐ - Bộ GD&ĐT vừa ban hành Thông tư số 28/2026/TT-BGDĐT quy định chuẩn nghề nghiệp giáo viên mầm non (Thông tư số 28).
2026-04-16 10:21
Trang bị kỹ năng phòng đuối nước, bảo đảm an toàn cho học sinh
GD&TĐ - Trước kỳ nghỉ hè, trường học ở Phú Thọ chú trọng trang bị kỹ năng phòng đuối nước cho học sinh.
2026-04-16 10:20
Phú Thọ đứng thứ 2 toàn quốc tại sân chơi Trạng nguyên Tiếng Việt quốc gia
GD&TĐ - Năm học 2025-2026, tỉnh Phú Thọ đứng thứ 2 toàn quốc về số lượng và chất lượng giải sân chơi Trạng nguyên Tiếng Việt trên internet cấp quốc gia.
2026-04-16 10:20
Tái định hình dạy và học Toán trong kỷ nguyên số
GD&TĐ - Các nhà toán học nhấn mạnh yêu cầu cấp thiết phải đổi mới dạy và học Toán để đáp ứng nhu cầu nhân lực trong thời đại AI và công nghệ.
2026-04-16 10:12
Giữ hồn Mường trong nếp nhà sàn
GD&TĐ - Ven lòng hồ sông Đà, giữa những đổi thay của đời sống hiện đại, nhiều gia đình người Mường vẫn gìn giữ nếp nhà sàn truyền thống như muốn lưu lại hồn cốt văn hóa của dân tộc mình.