Trang điện tử Cầu Vồng Tuổi Thơ
  • Trang chủ
  • Giáo dục - Học đường
  • Giáo dục thể chất
  • Giáo dục kỹ năng
  • Trao đổi - kết nối
  • Học tập ngoại khoá
  • Văn hóa
  • Nhịp điệu cuộc sống
  • Đa phương tiện
  • Trang chủ
  • Giáo dục - Học đường
  • Giáo dục thể chất
  • Giáo dục kỹ năng
  • Trao đổi - kết nối
  • Học tập ngoại khoá
  • Văn hóa
  • Nhịp điệu cuộc sống
  • Đa phương tiện
Trang điện tử Cầu Vồng Tuổi Thơ

Trang thông tin điện tử tổng hợp Cầu Vồng Tuổi Thơ

Giấy phép thiết lập Trang thông tin điện tử tổng hợp Số 176/GP-STTTT do Sở thông tin & Truyền thông Thành phố Hà Nội cấp ngày 2/12/2024

Công ty Cổ phần Truyền thông và Giáo dục Cầu Vồng

Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh số 0108503753 do Sở Kế hoạch và Đầu tư Thành phố Hà Nội cấp ngày 08/11/2018

Email: [email protected]

Địa chỉ: LK05 HDI Home, 201 Nguyễn Tuân, Thanh Xuân, Hà Nội

Phụ trách nội dung

Phạm Thị Thu Thảo

Chức danh: Trưởng nhóm nội dung điện tử

Điện thoại: 0904255215

Email: [email protected]

Liên hệ

0904255215

Bản quyền thuộc về Cầu Vồng EDM

Dạy trẻ cách tự do

2026/01/14 16:27

GD&TĐ - Trong giáo dục, việc dạy trẻ cách tự do quan trọng không kém, thậm chí quan trọng hơn cả việc dạy tri thức.


Tự do không chỉ giúp trẻ phát triển tư duy độc lập, mà còn là điều kiện đầu tiên để các em bộc lộ năng khiếu, hình thành cá tính và nuôi dưỡng ước mơ, sáng tạo. Gần hai mươi năm đứng lớp, tôi ngày càng tin rằng: rất nhiều tài năng không thể phát triển vì thiếu tự do, chứ không phải vì thiếu thông minh.
Tôi đã chứng kiến điều đó không phải qua những khẩu hiệu giáo dục, mà qua những bài văn nhỏ, những khoảnh khắc rất đời của học trò – những khi các em được viết, được nghĩ, được sai, được là chính mình.
Đêm qua, lục tìm tài liệu để gửi đề thi cho đồng nghiệp, tôi vô tình chạm tay vào một bài thi cũ đã ngả màu theo thời gian. Giấy ố vàng, chữ vài chỗ mờ đi. Bài đã cắt phách, nhưng tôi nhận ra ngay: nét chữ ấy, giọng văn ấy – Ngô Thị San.
Đó là bài thi đầu tiên em dự tuyển học sinh giỏi năm ấy. Và cũng là bài khiến tôi nhớ mãi. Có lẽ vì là lần đầu bước vào một kỳ thi “quan trọng”, San viết trong một tinh thần hoàn toàn tự do, chưa kịp bị những khuôn mẫu quen thuộc chi phối.
Bài viết ngắn, sắc, mạch lạc. Đề bài yêu cầu bàn về giá trị của lòng trung thực, nhưng cách em lựa chọn dẫn chứng khiến tôi bất ngờ. Không phải những nhân vật quen thuộc trong sách giáo khoa, không phải những tấm gương được “chuẩn hóa” cho học sinh, mà là một cái tên rất xa lạ với tôi khi ấy: Giáo sư Randy Pausch.
San kể về “Bài giảng cuối cùng” – một dự án đặc biệt của Đại học Carnegie Mellon, dành cho các giáo sư trước khi họ kết thúc sự nghiệp giảng dạy. Đó không phải là giờ học thông thường với vài chục sinh viên, mà là bài giảng công khai trước hàng trăm người.
Vì lý do sức khỏe, Giáo sư Randy Pausch thực hiện bài giảng cuối cùng của mình vào ngày 18/9/2007, khi ông mới 47 tuổi. Buổi giảng kéo dài hơn một tiếng, thu hút hơn 500 người trong hội trường và sau đó lan tỏa mạnh mẽ trên YouTube, chạm đến hàng triệu trái tim trên khắp thế giới.
Randy Pausch khi ấy được chẩn đoán mắc ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối. Với quỹ thời gian ít ỏi, ông không nói nhiều về cái chết. Trái lại, ông nói về giấc mơ tuổi thơ, về cách con người có thể sống trọn vẹn, trung thực và tử tế với chính mình. Bài giảng mang tên “Thực sự đạt được giấc mơ của tuổi thơ” không bi lụy, không than vãn, mà tràn đầy năng lượng sống, niềm tin và tình yêu dành cho khoa học, cho con người.
Vài tháng sau, cuối tháng 7/2008, Randy Pausch qua đời. Trước đó, ông đã cùng nhà báo Jeffrey Zaslow viết nên cuốn sách “Bài giảng cuối cùng”. Cuốn sách được hoàn thành trong thời gian rất ngắn – vì lý do mà ai cũng hiểu – và nhanh chóng trở thành một tác phẩm gần như “bắt buộc” đối với sinh viên năm nhất ở Mỹ.
Trong bài văn của mình, San trích lại lời khuyên ngắn gọn nhưng ám ảnh của Pausch: “Nếu chỉ được khuyên bằng ba từ, tôi chọn: nói sự thật. Nếu được thêm ba từ nữa, tôi sẽ nói: trong mọi lúc”.
Tôi có cảm giác, trong lần cầm bút ấy, San không “làm bài” mà đang kể về con người em yêu mến, giá trị em tin, bằng thứ ngôn ngữ rất riêng – tự do và thành thật. Và chính khoảnh khắc ấy khiến tôi nhận ra: khi trẻ được tự do, các em không viết để làm vừa lòng người chấm, mà viết để bộc lộ bản thân.
Từ bài văn của San, tôi bắt đầu tìm đọc “Bài giảng cuối cùng” của Randy Pausch. Cuốn sách thực sự mê hoặc tôi, không chỉ bởi câu chuyện về nghị lực sống, mà bởi một thông điệp sâu sắc về giáo dục: điều quan trọng không phải là dạy trẻ phải làm gì, mà là dạy trẻ cách được tự do.
Pausch kể rằng ông lớn lên trong một bầu không khí gần như không có sự cấm đoán. Bố mẹ ông cho phép ông được chơi, được thử, được mơ mộng và được làm những điều một đứa trẻ thực sự thích. Có lần, mẹ ông bước vào phòng và phát hiện cậu bé đang vẽ kín lên tường. Thay vì trách phạt hay ngăn cấm, bà lặng lẽ để con tiếp tục vẽ. Thậm chí, khi Pausch đã trưởng thành, bức tường ấy vẫn được giữ nguyên như một phần ký ức về sự tự do sáng tạo.
Randy Pausch nói rằng chính bầu không khí ấy đã nuôi dưỡng trí tò mò, niềm đam mê và tinh thần khám phá – những phẩm chất quan trọng nhất của một nhà khoa học. Từ một đứa trẻ bình thường, ông trở thành một giáo sư say mê khoa học, một người truyền cảm hứng mạnh mẽ cho hàng triệu con người.
Câu chuyện ấy khiến tôi nghĩ nhiều đến học trò của mình. Chúng ta thường nói rất nhiều về kỷ luật, về thành tích, về chuẩn đầu ra, nhưng đôi khi lại quên mất một điều căn bản: trẻ em cần tự do để lớn lên. Tự do không phải là buông thả, mà là cho các em quyền được lựa chọn, được sai, được sửa, được thử và được chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình.
Nhiều năm rồi, giữa đống giấy tờ cũ, bài văn của San vẫn khiến tôi dừng lại. Không phải vì đó là bài thi của một học sinh từng đạt giải, mà vì đó là bài viết của một người giỏi – một người có tâm hồn đẹp, biết tin vào điều mình viết, và đã từng được sống trong bầu không khí đủ tự do để thành thật với chính mình.
Và tôi hiểu: chính sự tự do ấy đã làm nên San. Và không chỉ San. Tự do cũng là điều âm thầm nuôi dưỡng những con người giỏi, những nghệ sĩ lớn, những nhà khoa học, những công dân tử tế – từ rất sớm, từ những điều tưởng chừng nhỏ bé nhất.
Có lẽ, nhiệm vụ quan trọng nhất của người lớn, nhất là thầy cô giáo và phụ huynh không phải là vẽ sẵn con đường cho trẻ, mà là dọn bớt những rào cản không cần thiết, để các em có thể tự bước đi bằng đôi chân của mình. Khi trẻ được tự do, các em sẽ học cách sáng tạo. Khi được tin tưởng, các em sẽ học cách trung thực. Và khi được tôn trọng, các em sẽ học cách trở thành chính mình.
Hãy dạy trẻ tự do như một lựa chọn giáo dục có ý thức, nhân văn và dài hạn. Bởi từ bầu tự do ấy, những con người lớn sẽ được hình thành.
Học trò Ngô Thị San (ở giữa) trong một chuyến thiện nguyện ở Bắc Giang (cũ). Ảnh: NVCC

Tự do không chỉ giúp trẻ phát triển tư duy độc lập, mà còn là điều kiện đầu tiên để các em bộc lộ năng khiếu, hình thành cá tính và nuôi dưỡng ước mơ, sáng tạo. Gần hai mươi năm đứng lớp, tôi ngày càng tin rằng: rất nhiều tài năng không thể phát triển vì thiếu tự do, chứ không phải vì thiếu thông minh.
Tôi đã chứng kiến điều đó không phải qua những khẩu hiệu giáo dục, mà qua những bài văn nhỏ, những khoảnh khắc rất đời của học trò – những khi các em được viết, được nghĩ, được sai, được là chính mình.
Đêm qua, lục tìm tài liệu để gửi đề thi cho đồng nghiệp, tôi vô tình chạm tay vào một bài thi cũ đã ngả màu theo thời gian. Giấy ố vàng, chữ vài chỗ mờ đi. Bài đã cắt phách, nhưng tôi nhận ra ngay: nét chữ ấy, giọng văn ấy – Ngô Thị San.
Đó là bài thi đầu tiên em dự tuyển học sinh giỏi năm ấy. Và cũng là bài khiến tôi nhớ mãi. Có lẽ vì là lần đầu bước vào một kỳ thi “quan trọng”, San viết trong một tinh thần hoàn toàn tự do, chưa kịp bị những khuôn mẫu quen thuộc chi phối.
Bài viết ngắn, sắc, mạch lạc. Đề bài yêu cầu bàn về giá trị của lòng trung thực, nhưng cách em lựa chọn dẫn chứng khiến tôi bất ngờ. Không phải những nhân vật quen thuộc trong sách giáo khoa, không phải những tấm gương được “chuẩn hóa” cho học sinh, mà là một cái tên rất xa lạ với tôi khi ấy: Giáo sư Randy Pausch.
San kể về “Bài giảng cuối cùng” – một dự án đặc biệt của Đại học Carnegie Mellon, dành cho các giáo sư trước khi họ kết thúc sự nghiệp giảng dạy. Đó không phải là giờ học thông thường với vài chục sinh viên, mà là bài giảng công khai trước hàng trăm người.
Vì lý do sức khỏe, Giáo sư Randy Pausch thực hiện bài giảng cuối cùng của mình vào ngày 18/9/2007, khi ông mới 47 tuổi. Buổi giảng kéo dài hơn một tiếng, thu hút hơn 500 người trong hội trường và sau đó lan tỏa mạnh mẽ trên YouTube, chạm đến hàng triệu trái tim trên khắp thế giới.
Randy Pausch khi ấy được chẩn đoán mắc ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối. Với quỹ thời gian ít ỏi, ông không nói nhiều về cái chết. Trái lại, ông nói về giấc mơ tuổi thơ, về cách con người có thể sống trọn vẹn, trung thực và tử tế với chính mình. Bài giảng mang tên “Thực sự đạt được giấc mơ của tuổi thơ” không bi lụy, không than vãn, mà tràn đầy năng lượng sống, niềm tin và tình yêu dành cho khoa học, cho con người.
Vài tháng sau, cuối tháng 7/2008, Randy Pausch qua đời. Trước đó, ông đã cùng nhà báo Jeffrey Zaslow viết nên cuốn sách “Bài giảng cuối cùng”. Cuốn sách được hoàn thành trong thời gian rất ngắn – vì lý do mà ai cũng hiểu – và nhanh chóng trở thành một tác phẩm gần như “bắt buộc” đối với sinh viên năm nhất ở Mỹ.
Trong bài văn của mình, San trích lại lời khuyên ngắn gọn nhưng ám ảnh của Pausch: “Nếu chỉ được khuyên bằng ba từ, tôi chọn: nói sự thật. Nếu được thêm ba từ nữa, tôi sẽ nói: trong mọi lúc”.
Tôi có cảm giác, trong lần cầm bút ấy, San không “làm bài” mà đang kể về con người em yêu mến, giá trị em tin, bằng thứ ngôn ngữ rất riêng – tự do và thành thật. Và chính khoảnh khắc ấy khiến tôi nhận ra: khi trẻ được tự do, các em không viết để làm vừa lòng người chấm, mà viết để bộc lộ bản thân.
Từ bài văn của San, tôi bắt đầu tìm đọc “Bài giảng cuối cùng” của Randy Pausch. Cuốn sách thực sự mê hoặc tôi, không chỉ bởi câu chuyện về nghị lực sống, mà bởi một thông điệp sâu sắc về giáo dục: điều quan trọng không phải là dạy trẻ phải làm gì, mà là dạy trẻ cách được tự do.
Pausch kể rằng ông lớn lên trong một bầu không khí gần như không có sự cấm đoán. Bố mẹ ông cho phép ông được chơi, được thử, được mơ mộng và được làm những điều một đứa trẻ thực sự thích. Có lần, mẹ ông bước vào phòng và phát hiện cậu bé đang vẽ kín lên tường. Thay vì trách phạt hay ngăn cấm, bà lặng lẽ để con tiếp tục vẽ. Thậm chí, khi Pausch đã trưởng thành, bức tường ấy vẫn được giữ nguyên như một phần ký ức về sự tự do sáng tạo.
Randy Pausch nói rằng chính bầu không khí ấy đã nuôi dưỡng trí tò mò, niềm đam mê và tinh thần khám phá – những phẩm chất quan trọng nhất của một nhà khoa học. Từ một đứa trẻ bình thường, ông trở thành một giáo sư say mê khoa học, một người truyền cảm hứng mạnh mẽ cho hàng triệu con người.
Câu chuyện ấy khiến tôi nghĩ nhiều đến học trò của mình. Chúng ta thường nói rất nhiều về kỷ luật, về thành tích, về chuẩn đầu ra, nhưng đôi khi lại quên mất một điều căn bản: trẻ em cần tự do để lớn lên. Tự do không phải là buông thả, mà là cho các em quyền được lựa chọn, được sai, được sửa, được thử và được chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình.
Nhiều năm rồi, giữa đống giấy tờ cũ, bài văn của San vẫn khiến tôi dừng lại. Không phải vì đó là bài thi của một học sinh từng đạt giải, mà vì đó là bài viết của một người giỏi – một người có tâm hồn đẹp, biết tin vào điều mình viết, và đã từng được sống trong bầu không khí đủ tự do để thành thật với chính mình.
Và tôi hiểu: chính sự tự do ấy đã làm nên San. Và không chỉ San. Tự do cũng là điều âm thầm nuôi dưỡng những con người giỏi, những nghệ sĩ lớn, những nhà khoa học, những công dân tử tế – từ rất sớm, từ những điều tưởng chừng nhỏ bé nhất.
Có lẽ, nhiệm vụ quan trọng nhất của người lớn, nhất là thầy cô giáo và phụ huynh không phải là vẽ sẵn con đường cho trẻ, mà là dọn bớt những rào cản không cần thiết, để các em có thể tự bước đi bằng đôi chân của mình. Khi trẻ được tự do, các em sẽ học cách sáng tạo. Khi được tin tưởng, các em sẽ học cách trung thực. Và khi được tôn trọng, các em sẽ học cách trở thành chính mình.
Hãy dạy trẻ tự do như một lựa chọn giáo dục có ý thức, nhân văn và dài hạn. Bởi từ bầu tự do ấy, những con người lớn sẽ được hình thành.
Chia sẻ
dạy trẻ cách tự dogiáo dục trẻgiúp trẻ phát triển tư duy độc lậpdạy trẻ tự donuôi dưỡng ước mơ sáng tạonuôi dưỡng niềm đam mê
Theo Nguyễn Đình Ánh (Giáo viên Trường THPT Nghi Lộc 2, Phúc Lộc, Nghệ An)
giaoducthoidai.vn
Theo: giaoducthoidai.vn
2026/01/14 07:35 (GMT+7)

Xem thêm Trao đổi - kết nối

Cô giáo Ngữ văn Đà Nẵng chia sẻ bí kíp ôn thi giai đoạn nước rút cho HS lớp 9
Trao đổi - kết nối

Cô giáo Ngữ văn Đà Nẵng chia sẻ bí kíp ôn thi giai đoạn nước rút cho HS lớp 9

Đổi mới mô hình tăng trưởng - 'chìa khóa' để Huế bứt phá trong kỷ nguyên mới
Trao đổi - kết nối

Đổi mới mô hình tăng trưởng - 'chìa khóa' để Huế bứt phá trong kỷ nguyên mới

Hoàn thiện giáo dục toàn diện từ chú trọng giáo dục âm nhạc
Trao đổi - kết nối

Hoàn thiện giáo dục toàn diện từ chú trọng giáo dục âm nhạc

Thầy trò vùng cao với nhiều giải pháp phù hợp thực tế ôn thi tốt nghiệp
Trao đổi - kết nối

Thầy trò vùng cao với nhiều giải pháp phù hợp thực tế ôn thi tốt nghiệp

Phú Thọ đưa tiếng Anh thành ngôn ngữ thứ hai với lộ trình 20 năm
Trao đổi - kết nối

Phú Thọ đưa tiếng Anh thành ngôn ngữ thứ hai với lộ trình 20 năm

Hải Phòng chia sẻ kinh nghiệm dạy học các môn KHTN bằng tiếng Anh
Trao đổi - kết nối

Hải Phòng chia sẻ kinh nghiệm dạy học các môn KHTN bằng tiếng Anh

Mới nhất

2026-04-15 09:52

Trao quà Tết Chôl Chnăm Thmây cho người khuyết tật, trẻ mồ côi

(CLO) Nhân dịp Tết Chôl Chnăm Thmây và Ngày Người khuyết tật Việt Nam, 165 phần quà trị giá hơn 200 triệu đồng đã được trao tới người khuyết tật, trẻ mồ côi và đồng bào Khmer có hoàn cảnh khó khăn tại xã Phú Giáo, TP HCM.

Trao quà Tết Chôl Chnăm Thmây cho người khuyết tật, trẻ mồ côi
2026-04-15 09:52

Xây dựng trường học không khói thuốc: Nỗ lực từ nhiều phía

GD&TĐ - Sự phối hợp giữa nhà trường và gia đình được đẩy mạnh thông qua các kênh liên lạc trực tuyến.

Xây dựng trường học không khói thuốc: Nỗ lực từ nhiều phía
2026-04-15 09:51

Nâng cao kỹ năng an toàn cho học sinh, sinh viên qua trải nghiệm thực tế

GD&TĐ - Nhiều hoạt động tuyên truyền, trải nghiệm PCCC, phòng đuối nước và ATGT được triển khai, giúp học sinh, sinh viên nâng cao kỹ năng tự bảo vệ.

Nâng cao kỹ năng an toàn cho học sinh, sinh viên qua trải nghiệm thực tế
2026-04-15 09:51

Trường Cao đẳng Công nghiệp Bắc Ninh trao bằng tốt nghiệp, vinh danh sinh viên

GD&TĐ - Sáng 15/4, Trường Cao đẳng Công nghiệp Bắc Ninh (BCI) tổ chức Lễ trao bằng tốt nghiệp và vinh danh sinh viên xuất sắc khóa 2023 - 2026 (khóa 14).

Trường Cao đẳng Công nghiệp Bắc Ninh trao bằng tốt nghiệp, vinh danh sinh viên
2026-04-15 09:51

Cà Mau phê duyệt Đề án phát triển giáo dục số

GD&TĐ - Tỉnh Cà Mau đặt mục tiêu đến năm 2030 có 100% trường học triển khai và sử dụng nền tảng Giáo dục số tích hợp.

Cà Mau phê duyệt Đề án phát triển giáo dục số
2026-04-15 09:49

Festival tuyển dụng EAUT 2026 mở rộng cơ hội việc làm cho sinh viên

GD&TĐ - Festival Tuyển dụng EAUT 2026 kết nối giáo dục – doanh nghiệp, mở rộng cơ hội việc làm cho sinh viên.

Festival tuyển dụng EAUT 2026 mở rộng cơ hội việc làm cho sinh viên
2026-04-15 09:45

Hà Tĩnh nắng nóng kéo dài: Tăng kiểm soát bữa ăn học đường

GD&TĐ - Nhiệt độ tăng cao làm gia tăng nguy cơ mất an toàn thực phẩm tại các bếp ăn trường học.

Hà Tĩnh nắng nóng kéo dài: Tăng kiểm soát bữa ăn học đường
2026-04-15 09:45

4 chính sách giáo dục quan trọng có hiệu lực từ ngày 15/4

(CLO) Từ ngày 15/4, nhiều chính sách mới trong lĩnh vực giáo dục chính thức được triển khai, tập trung vào đổi mới quản lý văn bằng, chứng chỉ, siết chặt tổ chức các kỳ thi và nâng cao chất lượng giáo dục phổ thông.

4 chính sách giáo dục quan trọng có hiệu lực từ ngày 15/4
2026-04-15 09:44

Rà soát nhiệm vụ 2026 và thúc đẩy cải cách thủ tục hành chính lĩnh vực giáo dục

GD&TĐ - Phó Thủ tướng Lê Tiến Châu đánh giá cao kết quả đạt được của Bộ GD&ĐT, đồng thời lưu ý một số vấn đề cần quan tâm trong thời gian tới.

Rà soát nhiệm vụ 2026 và thúc đẩy cải cách thủ tục hành chính lĩnh vực giáo dục
2026-04-15 09:43

Vì sao chuyên gia khuyên thí sinh thi lại đợt 2 đánh giá năng lực càng sớm càng tốt?

(CLO) Các chuyên gia cho rằng thí sinh đã thi đợt 1 kỳ thi đánh giá năng lực Đại học Quốc gia TP HCM vẫn nên cân nhắc đăng ký đợt 2, bởi đây là cơ hội “vàng” để nâng điểm, tăng lợi thế cạnh tranh và tiến gần hơn tới ngành học mong muốn.

Vì sao chuyên gia khuyên thí sinh thi lại đợt 2 đánh giá năng lực càng sớm càng tốt?