GD&TĐ - Khi công việc đồng áng ban ngày kết thúc, lớp học xóa mù chữ của cô giáo Hà Thị Sen lại sáng đèn.
Những lớp học đặc biệt ở lưng chừng núi
Sinh ra và lớn lên ở miền sơn cước, từ nhỏ cô Hà Thị Sen đã ấp ủ ước mơ trở thành cô giáo, mong muốn góp phần phát triển giáo dục đã thôi thúc cô theo học ngành sư phạm.
Sau khi tốt nghiệp Trường Cao đẳng Sư phạm Lạng Sơn, cô trở về công tác tại Trường PTDTBT Tiểu học Bắc La (Lạng Sơn). Hơn ba thập kỷ gắn bó với phấn trắng bảng đen, bên cạnh dạy chữ cho học sinh, cô Sen còn tận tâm với những lớp học đặc biệt xóa mù chữ cho người dân trong xã.
Không có bàn ghế mới, không bảng thông minh, lớp học xóa mù chữ của cô Hà Thị Sen chỉ có ánh đèn nhỏ và những người học viên lớn tuổi vẫn kiên trì đến lớp sau giờ làm. Bắc La ngày trước là một xã miền núi, phần lớn người dân là đồng bào dân tộc Nùng, cuộc sống gắn với nương rẫy, còn nhiều thiếu thốn.
Ở đây, không ít người chưa từng được đến trường, có người đến tuổi trung niên vẫn không thể viết được tên mình, nói tiếng phổ thông còn hạn chế. Mỗi khi nhìn thấy họ ký tên bằng dấu vân tay trong các giấy tờ, cô Sen lại thấy xót xa. Chính nỗi trăn trở ấy khiến cô quyết tâm đứng lớp, mở ra cánh cửa tri thức cho bà con.
Đối tượng tham gia lớp xóa mù chữ mà cô phụ trách trong độ tuổi rất đa dạng, từ 25 đến 60 tuổi. Hầu hết đều là người dân tộc Nùng. Họ đến lớp sau ngày dài làm việc, quần áo còn vương bụi đất, ánh mắt vẫn ánh lên niềm háo hức. Ai cũng mong đến lớp học để biết đọc, biết viết, để ký tên mình mà không cần nhờ người khác.
Với những học viên lớn tuổi, trình độ ban đầu thấp, cô Sen phải tìm cách đổi mới phương pháp dạy cho phù hợp. Cô luôn lấy người học làm trung tâm, sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ để giải thích, đồng thời lồng ghép những yếu tố văn hóa bản địa vào bài giảng để tạo sự gần gũi, hứng thú.
Cô khuyến khích học theo nhóm, tạo môi trường học tập an toàn, thoải mái, giúp mọi người không e ngại khi phát biểu. Thỉnh thoảng, cô còn ứng dụng những phương tiện trực quan đơn giản, hình ảnh minh họa hoặc bài hát dân ca quen thuộc để giúp học viên dễ nhớ hơn.
Những đôi tay chai sạn ngày cầm cuốc, tối cầm bút học chữ.
Mỗi con chữ, một niềm vui nhỏ
Công tác xóa mù chữ vốn không dễ, bởi phần lớn người học đều đang trong độ tuổi lao động. Họ phải lên nương, làm rẫy, chăm con, nên thời gian đến lớp rất hạn chế. Để đáp ứng điều kiện thực tế ấy, cô Sen linh hoạt sắp xếp lịch học vào buổi tối hoặc cuối tuần.
Để lớp học duy trì được sĩ số, nhà trường đã kết hợp với chính quyền xã và các đoàn thể địa phương tổ chức tuyên truyền, vận động người dân ra lớp. Nhiều buổi họp thôn, cán bộ và giáo viên kiên trì giải thích cho bà con hiểu rằng học chữ không chỉ để đọc được sách, mà còn giúp họ tiếp cận các chính sách, biết cách làm ăn, chăm sóc sức khỏe, nuôi dạy con cái. Nhờ vậy, nhận thức của người dân dần thay đổi, họ chủ động sắp xếp công việc để đến lớp đều đặn hơn.
Qua từng khóa học, cô chứng kiến nhiều đổi thay rõ rệt. Có những học viên trước đây chỉ biết nghe người khác đọc, nay đã tự tin cầm bút ghi chép, đọc được biển báo, viết được đơn vay vốn hay giấy tờ hành chính. Một số người sau khi biết chữ đã mạnh dạn tham gia các lớp học nghề, học kỹ thuật trồng trọt, chăn nuôi, từ đó cải thiện kinh tế gia đình.
Cô kể, có học viên từng xúc động nói lời cảm ơn vì “nhờ học chữ mà thấy cuộc sống tốt lên từng ngày”. Những câu chuyện nhỏ ấy trở thành động lực để cô tiếp tục công việc đầy ý nghĩa này.
Sau 32 năm đứng trên bục giảng, điều khiến cô Hà Thị Sen hạnh phúc nhất không phải là những phần thưởng hay danh hiệu, mà chính là nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của những học viên khi viết được tên mình lần đầu tiên. Thành quả lớn nhất của công tác xóa mù chữ là khi người dân được tiếp cận tri thức, được làm chủ cuộc sống và tự tin hơn trên con đường phát triển.
Giữa những ngọn núi mờ sương của Bắc La, lớp học của cô Hà Thị Sen vẫn sáng lên mỗi đêm. Trong căn phòng nhỏ, tiếng đánh vần vang lên xen lẫn tiếng cười. Đó là âm thanh của tri thức, của niềm tin và nghị lực thứ mà cô giáo vùng cao vẫn miệt mài gieo xuống từng ngày, như những hạt giống không ngừng nảy nở giữa đất trời biên cương.
Lớp học xoá mù chữ ở Lạng Sơn được tổ chức tại nhà văn hoá thôn để thuận lợi cho người dân đến học.
Những lớp học đặc biệt ở lưng chừng núi
Sinh ra và lớn lên ở miền sơn cước, từ nhỏ cô Hà Thị Sen đã ấp ủ ước mơ trở thành cô giáo, mong muốn góp phần phát triển giáo dục đã thôi thúc cô theo học ngành sư phạm.
Sau khi tốt nghiệp Trường Cao đẳng Sư phạm Lạng Sơn, cô trở về công tác tại Trường PTDTBT Tiểu học Bắc La (Lạng Sơn). Hơn ba thập kỷ gắn bó với phấn trắng bảng đen, bên cạnh dạy chữ cho học sinh, cô Sen còn tận tâm với những lớp học đặc biệt xóa mù chữ cho người dân trong xã.
Không có bàn ghế mới, không bảng thông minh, lớp học xóa mù chữ của cô Hà Thị Sen chỉ có ánh đèn nhỏ và những người học viên lớn tuổi vẫn kiên trì đến lớp sau giờ làm. Bắc La ngày trước là một xã miền núi, phần lớn người dân là đồng bào dân tộc Nùng, cuộc sống gắn với nương rẫy, còn nhiều thiếu thốn.
Ở đây, không ít người chưa từng được đến trường, có người đến tuổi trung niên vẫn không thể viết được tên mình, nói tiếng phổ thông còn hạn chế. Mỗi khi nhìn thấy họ ký tên bằng dấu vân tay trong các giấy tờ, cô Sen lại thấy xót xa. Chính nỗi trăn trở ấy khiến cô quyết tâm đứng lớp, mở ra cánh cửa tri thức cho bà con.
Đối tượng tham gia lớp xóa mù chữ mà cô phụ trách trong độ tuổi rất đa dạng, từ 25 đến 60 tuổi. Hầu hết đều là người dân tộc Nùng. Họ đến lớp sau ngày dài làm việc, quần áo còn vương bụi đất, ánh mắt vẫn ánh lên niềm háo hức. Ai cũng mong đến lớp học để biết đọc, biết viết, để ký tên mình mà không cần nhờ người khác.
Với những học viên lớn tuổi, trình độ ban đầu thấp, cô Sen phải tìm cách đổi mới phương pháp dạy cho phù hợp. Cô luôn lấy người học làm trung tâm, sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ để giải thích, đồng thời lồng ghép những yếu tố văn hóa bản địa vào bài giảng để tạo sự gần gũi, hứng thú.
Cô khuyến khích học theo nhóm, tạo môi trường học tập an toàn, thoải mái, giúp mọi người không e ngại khi phát biểu. Thỉnh thoảng, cô còn ứng dụng những phương tiện trực quan đơn giản, hình ảnh minh họa hoặc bài hát dân ca quen thuộc để giúp học viên dễ nhớ hơn.
Những đôi tay chai sạn ngày cầm cuốc, tối cầm bút học chữ.
Mỗi con chữ, một niềm vui nhỏ
Công tác xóa mù chữ vốn không dễ, bởi phần lớn người học đều đang trong độ tuổi lao động. Họ phải lên nương, làm rẫy, chăm con, nên thời gian đến lớp rất hạn chế. Để đáp ứng điều kiện thực tế ấy, cô Sen linh hoạt sắp xếp lịch học vào buổi tối hoặc cuối tuần.
Để lớp học duy trì được sĩ số, nhà trường đã kết hợp với chính quyền xã và các đoàn thể địa phương tổ chức tuyên truyền, vận động người dân ra lớp. Nhiều buổi họp thôn, cán bộ và giáo viên kiên trì giải thích cho bà con hiểu rằng học chữ không chỉ để đọc được sách, mà còn giúp họ tiếp cận các chính sách, biết cách làm ăn, chăm sóc sức khỏe, nuôi dạy con cái. Nhờ vậy, nhận thức của người dân dần thay đổi, họ chủ động sắp xếp công việc để đến lớp đều đặn hơn.
Qua từng khóa học, cô chứng kiến nhiều đổi thay rõ rệt. Có những học viên trước đây chỉ biết nghe người khác đọc, nay đã tự tin cầm bút ghi chép, đọc được biển báo, viết được đơn vay vốn hay giấy tờ hành chính. Một số người sau khi biết chữ đã mạnh dạn tham gia các lớp học nghề, học kỹ thuật trồng trọt, chăn nuôi, từ đó cải thiện kinh tế gia đình.
Cô kể, có học viên từng xúc động nói lời cảm ơn vì “nhờ học chữ mà thấy cuộc sống tốt lên từng ngày”. Những câu chuyện nhỏ ấy trở thành động lực để cô tiếp tục công việc đầy ý nghĩa này.
Sau 32 năm đứng trên bục giảng, điều khiến cô Hà Thị Sen hạnh phúc nhất không phải là những phần thưởng hay danh hiệu, mà chính là nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của những học viên khi viết được tên mình lần đầu tiên. Thành quả lớn nhất của công tác xóa mù chữ là khi người dân được tiếp cận tri thức, được làm chủ cuộc sống và tự tin hơn trên con đường phát triển.
Giữa những ngọn núi mờ sương của Bắc La, lớp học của cô Hà Thị Sen vẫn sáng lên mỗi đêm. Trong căn phòng nhỏ, tiếng đánh vần vang lên xen lẫn tiếng cười. Đó là âm thanh của tri thức, của niềm tin và nghị lực thứ mà cô giáo vùng cao vẫn miệt mài gieo xuống từng ngày, như những hạt giống không ngừng nảy nở giữa đất trời biên cương.
GD&TĐ - Bằng các trò chơi trí tuệ và tiểu phẩm, trẻ bước đầu nhận biết một số quyền cơ bản của mình như quyền được yêu thương, chăm sóc, bảo vệ.
2026-04-16 10:31
Đổi mới chăm sóc sức khỏe học đường để phòng bệnh từ sớm
GD&TĐ - Phòng tránh các bệnh không lây nhiễm, chuyên gia khuyến nghị, trường học cần tăng cường giáo dục thể chất để học sinh vận động ít nhất 60 phút/ngày.
2026-04-16 10:31
Xây dựng trường học không khói thuốc: Gia đình - 'Hàng rào' quan trọng
GD&TĐ - Sự gắn kết chặt chẽ giữa giáo viên và phụ huynh sẽ tạo nên 'hàng rào' vững chắc, giúp quản lý học sinh hiệu quả cả trong và ngoài trường học.
2026-04-16 10:28
Phát triển văn hóa đọc: Ngành xuất bản đứng trước cơ hội 10 tỷ USD
(CLO) Trong kỷ nguyên của công nghệ số và trí tuệ nhân tạo, văn hóa đọc vẫn là nền tảng không thể thay thế của sự phát triển bền vững.
2026-04-16 10:22
Chuẩn nghề nghiệp giáo viên mầm non: Nâng chất đội ngũ từ 3 nhóm tiêu chuẩn
GD&TĐ - Bộ GD&ĐT vừa ban hành Thông tư số 28/2026/TT-BGDĐT quy định chuẩn nghề nghiệp giáo viên mầm non (Thông tư số 28).
2026-04-16 10:22
Doanh nghiệp ‘trải thảm đỏ’ đón sinh viên EPU với cơ hội việc làm lương hấp dẫn
GD&TĐ - Ngày 16/4, Trường Đại học Điện lực (EPU) tổ chức ngày hội tuyển dụng thu hút nhiều doanh nghiệp lớn với hàng nghìn cơ hội việc làm cho sinh viên.
2026-04-16 10:21
Trang bị kỹ năng phòng đuối nước, bảo đảm an toàn cho học sinh
GD&TĐ - Trước kỳ nghỉ hè, trường học ở Phú Thọ chú trọng trang bị kỹ năng phòng đuối nước cho học sinh.
2026-04-16 10:20
Phú Thọ đứng thứ 2 toàn quốc tại sân chơi Trạng nguyên Tiếng Việt quốc gia
GD&TĐ - Năm học 2025-2026, tỉnh Phú Thọ đứng thứ 2 toàn quốc về số lượng và chất lượng giải sân chơi Trạng nguyên Tiếng Việt trên internet cấp quốc gia.
2026-04-16 10:20
Tái định hình dạy và học Toán trong kỷ nguyên số
GD&TĐ - Các nhà toán học nhấn mạnh yêu cầu cấp thiết phải đổi mới dạy và học Toán để đáp ứng nhu cầu nhân lực trong thời đại AI và công nghệ.
2026-04-16 10:12
Giữ hồn Mường trong nếp nhà sàn
GD&TĐ - Ven lòng hồ sông Đà, giữa những đổi thay của đời sống hiện đại, nhiều gia đình người Mường vẫn gìn giữ nếp nhà sàn truyền thống như muốn lưu lại hồn cốt văn hóa của dân tộc mình.