GD&TĐ - Một người mẹ đã nhận ra hành trình trưởng thành không chỉ đến từ thể chất, mà còn từ sự thấu hiểu, tự tin và tình yêu vô điều kiện của tình thân.
Từ câu chuyện đôi gót chân nứt nẻ của con gái nhỏ, một người mẹ đã nhận ra hành trình trưởng thành không chỉ đến từ thể chất, mà còn từ sự thấu hiểu, tự tin và tình yêu vô điều kiện của tình thân.
Với con gái tôi, mùa Đông còn gắn liền với căn bệnh nứt gót chân tái phát nặng. Mỗi bước đi vội vã là một lần con nhăn mặt vì đau rát. Những vết nứt hằn sâu trên gót chân nhỏ bé khiến ai nhìn vào cũng không khỏi xót xa.
Trong những ngày qua, hai mẹ con cùng tham gia giải chạy vì cộng đồng UPRACE 2025. Đây là hoạt động rất ý nghĩa và nhân văn nhằm gây quỹ để hỗ trợ vốn tạo việc làm, sinh kế tăng thu nhập cho người khuyết tật và trao tặng xe lăn cho người khuyết tật nặng và đặc biệt nặng.
Sáng nào con cũng đặt chuông báo thức lúc 5 giờ và chạy khoảng một tiếng đồng hồ. Khi trời còn nhá nhem, nhiệt độ thấp, lạnh buốt và những hạt sương muối dày đặc khiến không khí trở nên khó chịu thì trên con đường làng vắng vẻ có một cô bé nhỏ nhắn đang chạy miệt mài.
Mỗi buổi chiều sau khi tan trường dù trời mưa, lạnh giá thì cũng không ngăn nổi những bước chạy của chúng tôi. Dù phải kiêng hoạt động, chạy nhảy nhiều để vết nứt không nặng thêm nhưng con gái tôi vẫn chạy để đảm bảo số ki lô mét và tốc độ báo về máy điện thoại mỗi ngày phải đạt theo mục tiêu đã đặt ra.
Con gái nói rằng: “Ở trường có bạn Đức bị khuyết tật rất nặng ở chân, bạn không thể đi lại chạy nhảy như chúng con được. Cô giáo nói bạn Đức sắp tới sẽ phải nhờ đến xe lăn để đi lại. Con rất thương bạn ấy và con sẽ chạy để tặng bạn Đức xe lăn”.
Có những hôm đi học về bụng đói, nhưng theo thói quen con vẫn mang giày để tiếp tục hành trình. Nhiều hôm tôi bận công việc không chạy cùng con được, con vẫn chạy một mình. Vết thương ở chân cũng không cản trở được quyết tâm của con. Tôi cảm thấy vui, hạnh phúc khi con gái mình có trái tim ấm áp, biết yêu thương và sẻ chia với các bạn kém may mắn.
Tôi cố giấu đi nỗi lo lắng của mình về sức khỏe và vết nứt ở gót chân của con. Tôi bổ sung các loại vitamin hàng ngày vào các bữa ăn và các loại viên uống để giúp con tăng cường sức đề kháng, tâm sự và đồng hành cùng con trên mỗi cung đường.
Thường thì tối nào hai mẹ con cũng rối rít bên nhau nhưng tối nay, con có vẻ trầm, ánh mắt buồn buồn. Tôi cố bắt chuyện, nhưng con không muốn đáp lại. Tôi nghĩ đơn giản hay là con mệt, đau chân.
Trong căn phòng nhỏ chỉ phát ra tiếng ho báo hiệu về triệu chứng cảm cúm sắp bắt đầu bùng phát. Và cả các vết nứt ở gót chân đã làm việc chạy của con chiều nay bị gián đoạn. Tôi lo lắng khuyên con những ngày tiếp theo nghỉ chạy để chữa trị vết thương ở chân và điều trị chứng cảm cúm.
Chăm sóc đôi gót chân rướm máu của con đã trở thành việc quen thuộc mỗi khi đông về. Tôi nhẹ nhàng xoa dầu dừa do tôi tự làm bằng kinh nghiệm của một người mẹ, cố giữ giọng nói bình thản, lạc quan để con yên tâm.
Thế nhưng, trong khoảnh khắc tưởng chừng rất đời thường ấy, con gái bất ngờ cất tiếng hoảng loạn, pha lẫn hờn giận và ấm ức: “Sao mẹ không khai sinh cho con đúng tuổi Ngựa? Con muốn giống các bạn tuổi Ngựa, chạy nhanh, dũng cảm, tự tin. Con không thích tuổi Dê, con thấy yếu ớt và dễ bị bắt nạt…”. Tôi thấy khóe mắt con ứa lệ.
Câu nói khiến tôi lặng đi và hơi bất ngờ. Hóa ra, phía sau những bước chạy chậm và đôi gót chân nứt nẻ là một nỗi mặc cảm non nớt mà con âm thầm mang theo. Con đã bắt đầu ý thức về bản thân, về “tuổi”, về sự so sánh với bạn bè.
Tôi kể lại cho con gái nghe câu chuyện con được ra đời vào đúng tháng 12/2014 thuộc năm Giáp Ngọ. Nhưng do quá trình mang thai tôi bị viêm phổi nặng nên khi sinh ra, con bị suy dinh dưỡng, suy hô hấp nặng ảnh hưởng nặng nề đến quá trình phát triển sau này.
Cô bé Lê Gia Ngọc cùng mẹ tập chạy tham gia giải chạy vì cộng đồng UPRACE 2025. Ảnh: NVCC
Suốt một thời gian dài con trong trình trạng thấp còi so với các bạn đồng trang lứa. Vì sinh cuối năm và cần thêm thời gian để phát triển, gia đình đã quyết định làm giấy khai sinh cho con theo năm 2015 - Ất Mùi, với mong muốn con có thêm một năm để lớn lên khỏe mạnh, vững vàng hơn trước khi bước vào học đường.
Tôi khẽ nâng đôi gót chân của con gái yêu rồi âu yếm: “Lúc mẹ nhìn thấy con trong màn hình máy siêu âm, bác sĩ nói với mẹ rằng con là một đứa trẻ rất kiên cường, mặc dù hơi bị thiếu cân, nhưng nhịp tim con rất khỏe, mọi cử chỉ đều cho thấy con rất mạnh mẽ và phi thường. Đó là động lực và quyết tâm để mẹ vượt qua bao khó khăn, nhọc nhằn sinh ra con.
Mẹ biết, thời gian sắp tới sẽ vô cùng khó khăn. Con phải tự lập, kiên cường để tìm sự sống quý giá cho mình từ khi mới lọt lòng. Con vượt qua mọi thử thách khắc nghiệt để trở thành một cô bé xinh xắn, ấm áp và nhanh nhẹn. Mọi người nói với mẹ rằng: “Mẹ đã đúng, con là cô bé hạt tiêu”. Còn mẹ cảm thấy tình mẫu tử là một phép màu”.
Tôi tiếp tục xoa dầu lên đôi gót chân nhỏ. Cơ thể con dần thả lỏng, không còn gồng cứng nữa. Ánh mắt con dịu lại, không còn bướng bỉnh như lúc đầu. Lúc sau, con tự lấy bát thuốc gừng chưng với mật ong tôi đã làm sẵn để uống.
Những cơn ho bắt đầu thưa dần, con thủ thỉ rằng mình muốn là người trong tốp có thành tích chạy vì cộng đồng UPRACE tốt nhất ở trường. Cuối tháng, trường tổ chức Hội khỏe Phù Đổng, con bỗng nói, giọng đầy hiểu chuyện và dứt khoát: “Con sẽ tham gia chạy 60 mét. Con sẽ cố gắng hết sức. Dù là tuổi gì, con chỉ cần là con của mẹ”.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng con đã vượt qua rào cản rất quan trọng – rào cản trong chính suy nghĩ của mình. Con không cần trở thành “tuổi Ngựa” hay “tuổi Dê” theo cách người lớn gán ghép mà điều con cần là niềm tin rằng mình được yêu thương, được tôn trọng và được quyền nỗ lực theo cách của riêng mình.
Với tôi, năm khai sinh không còn là điều quan trọng. Cái tên Lê Gia Ngọc được ghi trong giấy khai sinh bằng tất cả tình yêu, sự hy sinh và hy vọng của một người mẹ. Giáp Ngọ hay Ất Mùi chỉ là những mốc thời gian. Điều quan trọng hơn là hành trình con đang đi – hành trình học cách mạnh mẽ, tự tin và bước thật chắc trên “đường đua” bằng đôi chân của nghị lực cùng trái tim đầy yêu thương.
Bé Lê Gia Ngọc. Ảnh: NVCC
Từ câu chuyện đôi gót chân nứt nẻ của con gái nhỏ, một người mẹ đã nhận ra hành trình trưởng thành không chỉ đến từ thể chất, mà còn từ sự thấu hiểu, tự tin và tình yêu vô điều kiện của tình thân.
Với con gái tôi, mùa Đông còn gắn liền với căn bệnh nứt gót chân tái phát nặng. Mỗi bước đi vội vã là một lần con nhăn mặt vì đau rát. Những vết nứt hằn sâu trên gót chân nhỏ bé khiến ai nhìn vào cũng không khỏi xót xa.
Trong những ngày qua, hai mẹ con cùng tham gia giải chạy vì cộng đồng UPRACE 2025. Đây là hoạt động rất ý nghĩa và nhân văn nhằm gây quỹ để hỗ trợ vốn tạo việc làm, sinh kế tăng thu nhập cho người khuyết tật và trao tặng xe lăn cho người khuyết tật nặng và đặc biệt nặng.
Sáng nào con cũng đặt chuông báo thức lúc 5 giờ và chạy khoảng một tiếng đồng hồ. Khi trời còn nhá nhem, nhiệt độ thấp, lạnh buốt và những hạt sương muối dày đặc khiến không khí trở nên khó chịu thì trên con đường làng vắng vẻ có một cô bé nhỏ nhắn đang chạy miệt mài.
Mỗi buổi chiều sau khi tan trường dù trời mưa, lạnh giá thì cũng không ngăn nổi những bước chạy của chúng tôi. Dù phải kiêng hoạt động, chạy nhảy nhiều để vết nứt không nặng thêm nhưng con gái tôi vẫn chạy để đảm bảo số ki lô mét và tốc độ báo về máy điện thoại mỗi ngày phải đạt theo mục tiêu đã đặt ra.
Con gái nói rằng: “Ở trường có bạn Đức bị khuyết tật rất nặng ở chân, bạn không thể đi lại chạy nhảy như chúng con được. Cô giáo nói bạn Đức sắp tới sẽ phải nhờ đến xe lăn để đi lại. Con rất thương bạn ấy và con sẽ chạy để tặng bạn Đức xe lăn”.
Có những hôm đi học về bụng đói, nhưng theo thói quen con vẫn mang giày để tiếp tục hành trình. Nhiều hôm tôi bận công việc không chạy cùng con được, con vẫn chạy một mình. Vết thương ở chân cũng không cản trở được quyết tâm của con. Tôi cảm thấy vui, hạnh phúc khi con gái mình có trái tim ấm áp, biết yêu thương và sẻ chia với các bạn kém may mắn.
Tôi cố giấu đi nỗi lo lắng của mình về sức khỏe và vết nứt ở gót chân của con. Tôi bổ sung các loại vitamin hàng ngày vào các bữa ăn và các loại viên uống để giúp con tăng cường sức đề kháng, tâm sự và đồng hành cùng con trên mỗi cung đường.
Thường thì tối nào hai mẹ con cũng rối rít bên nhau nhưng tối nay, con có vẻ trầm, ánh mắt buồn buồn. Tôi cố bắt chuyện, nhưng con không muốn đáp lại. Tôi nghĩ đơn giản hay là con mệt, đau chân.
Trong căn phòng nhỏ chỉ phát ra tiếng ho báo hiệu về triệu chứng cảm cúm sắp bắt đầu bùng phát. Và cả các vết nứt ở gót chân đã làm việc chạy của con chiều nay bị gián đoạn. Tôi lo lắng khuyên con những ngày tiếp theo nghỉ chạy để chữa trị vết thương ở chân và điều trị chứng cảm cúm.
Chăm sóc đôi gót chân rướm máu của con đã trở thành việc quen thuộc mỗi khi đông về. Tôi nhẹ nhàng xoa dầu dừa do tôi tự làm bằng kinh nghiệm của một người mẹ, cố giữ giọng nói bình thản, lạc quan để con yên tâm.
Thế nhưng, trong khoảnh khắc tưởng chừng rất đời thường ấy, con gái bất ngờ cất tiếng hoảng loạn, pha lẫn hờn giận và ấm ức: “Sao mẹ không khai sinh cho con đúng tuổi Ngựa? Con muốn giống các bạn tuổi Ngựa, chạy nhanh, dũng cảm, tự tin. Con không thích tuổi Dê, con thấy yếu ớt và dễ bị bắt nạt…”. Tôi thấy khóe mắt con ứa lệ.
Câu nói khiến tôi lặng đi và hơi bất ngờ. Hóa ra, phía sau những bước chạy chậm và đôi gót chân nứt nẻ là một nỗi mặc cảm non nớt mà con âm thầm mang theo. Con đã bắt đầu ý thức về bản thân, về “tuổi”, về sự so sánh với bạn bè.
Tôi kể lại cho con gái nghe câu chuyện con được ra đời vào đúng tháng 12/2014 thuộc năm Giáp Ngọ. Nhưng do quá trình mang thai tôi bị viêm phổi nặng nên khi sinh ra, con bị suy dinh dưỡng, suy hô hấp nặng ảnh hưởng nặng nề đến quá trình phát triển sau này.
Cô bé Lê Gia Ngọc cùng mẹ tập chạy tham gia giải chạy vì cộng đồng UPRACE 2025. Ảnh: NVCC
Suốt một thời gian dài con trong trình trạng thấp còi so với các bạn đồng trang lứa. Vì sinh cuối năm và cần thêm thời gian để phát triển, gia đình đã quyết định làm giấy khai sinh cho con theo năm 2015 - Ất Mùi, với mong muốn con có thêm một năm để lớn lên khỏe mạnh, vững vàng hơn trước khi bước vào học đường.
Tôi khẽ nâng đôi gót chân của con gái yêu rồi âu yếm: “Lúc mẹ nhìn thấy con trong màn hình máy siêu âm, bác sĩ nói với mẹ rằng con là một đứa trẻ rất kiên cường, mặc dù hơi bị thiếu cân, nhưng nhịp tim con rất khỏe, mọi cử chỉ đều cho thấy con rất mạnh mẽ và phi thường. Đó là động lực và quyết tâm để mẹ vượt qua bao khó khăn, nhọc nhằn sinh ra con.
Mẹ biết, thời gian sắp tới sẽ vô cùng khó khăn. Con phải tự lập, kiên cường để tìm sự sống quý giá cho mình từ khi mới lọt lòng. Con vượt qua mọi thử thách khắc nghiệt để trở thành một cô bé xinh xắn, ấm áp và nhanh nhẹn. Mọi người nói với mẹ rằng: “Mẹ đã đúng, con là cô bé hạt tiêu”. Còn mẹ cảm thấy tình mẫu tử là một phép màu”.
Tôi tiếp tục xoa dầu lên đôi gót chân nhỏ. Cơ thể con dần thả lỏng, không còn gồng cứng nữa. Ánh mắt con dịu lại, không còn bướng bỉnh như lúc đầu. Lúc sau, con tự lấy bát thuốc gừng chưng với mật ong tôi đã làm sẵn để uống.
Những cơn ho bắt đầu thưa dần, con thủ thỉ rằng mình muốn là người trong tốp có thành tích chạy vì cộng đồng UPRACE tốt nhất ở trường. Cuối tháng, trường tổ chức Hội khỏe Phù Đổng, con bỗng nói, giọng đầy hiểu chuyện và dứt khoát: “Con sẽ tham gia chạy 60 mét. Con sẽ cố gắng hết sức. Dù là tuổi gì, con chỉ cần là con của mẹ”.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng con đã vượt qua rào cản rất quan trọng – rào cản trong chính suy nghĩ của mình. Con không cần trở thành “tuổi Ngựa” hay “tuổi Dê” theo cách người lớn gán ghép mà điều con cần là niềm tin rằng mình được yêu thương, được tôn trọng và được quyền nỗ lực theo cách của riêng mình.
Với tôi, năm khai sinh không còn là điều quan trọng. Cái tên Lê Gia Ngọc được ghi trong giấy khai sinh bằng tất cả tình yêu, sự hy sinh và hy vọng của một người mẹ. Giáp Ngọ hay Ất Mùi chỉ là những mốc thời gian. Điều quan trọng hơn là hành trình con đang đi – hành trình học cách mạnh mẽ, tự tin và bước thật chắc trên “đường đua” bằng đôi chân của nghị lực cùng trái tim đầy yêu thương.
GD&TĐ - Bằng các trò chơi trí tuệ và tiểu phẩm, trẻ bước đầu nhận biết một số quyền cơ bản của mình như quyền được yêu thương, chăm sóc, bảo vệ.
2026-04-16 10:31
Đổi mới chăm sóc sức khỏe học đường để phòng bệnh từ sớm
GD&TĐ - Phòng tránh các bệnh không lây nhiễm, chuyên gia khuyến nghị, trường học cần tăng cường giáo dục thể chất để học sinh vận động ít nhất 60 phút/ngày.
2026-04-16 10:31
Xây dựng trường học không khói thuốc: Gia đình - 'Hàng rào' quan trọng
GD&TĐ - Sự gắn kết chặt chẽ giữa giáo viên và phụ huynh sẽ tạo nên 'hàng rào' vững chắc, giúp quản lý học sinh hiệu quả cả trong và ngoài trường học.
2026-04-16 10:30
3 đội Robotics LSTS đại diện cho tài năng Việt Nam chinh phục VEX World Championship 2026
Từ ngày 21 - 30/4, 3 đội Robotics LSTS - 3 đội xuất sắc đại diện cho tài năng Việt Nam sẽ chính thức lên đường chinh phục VEX World Championship 2026.
2026-04-16 10:28
Phát triển văn hóa đọc: Ngành xuất bản đứng trước cơ hội 10 tỷ USD
(CLO) Trong kỷ nguyên của công nghệ số và trí tuệ nhân tạo, văn hóa đọc vẫn là nền tảng không thể thay thế của sự phát triển bền vững.
2026-04-16 10:22
Chuẩn nghề nghiệp giáo viên mầm non: Nâng chất đội ngũ từ 3 nhóm tiêu chuẩn
GD&TĐ - Bộ GD&ĐT vừa ban hành Thông tư số 28/2026/TT-BGDĐT quy định chuẩn nghề nghiệp giáo viên mầm non (Thông tư số 28).
2026-04-16 10:22
Doanh nghiệp ‘trải thảm đỏ’ đón sinh viên EPU với cơ hội việc làm lương hấp dẫn
GD&TĐ - Ngày 16/4, Trường Đại học Điện lực (EPU) tổ chức ngày hội tuyển dụng thu hút nhiều doanh nghiệp lớn với hàng nghìn cơ hội việc làm cho sinh viên.
2026-04-16 10:21
Trang bị kỹ năng phòng đuối nước, bảo đảm an toàn cho học sinh
GD&TĐ - Trước kỳ nghỉ hè, trường học ở Phú Thọ chú trọng trang bị kỹ năng phòng đuối nước cho học sinh.
2026-04-16 10:20
Phú Thọ đứng thứ 2 toàn quốc tại sân chơi Trạng nguyên Tiếng Việt quốc gia
GD&TĐ - Năm học 2025-2026, tỉnh Phú Thọ đứng thứ 2 toàn quốc về số lượng và chất lượng giải sân chơi Trạng nguyên Tiếng Việt trên internet cấp quốc gia.
2026-04-16 10:12
Giữ hồn Mường trong nếp nhà sàn
GD&TĐ - Ven lòng hồ sông Đà, giữa những đổi thay của đời sống hiện đại, nhiều gia đình người Mường vẫn gìn giữ nếp nhà sàn truyền thống như muốn lưu lại hồn cốt văn hóa của dân tộc mình.