Trang điện tử Cầu Vồng Tuổi Thơ
  • Trang chủ
  • Giáo dục - Học đường
  • Giáo dục thể chất
  • Giáo dục kỹ năng
  • Trao đổi - kết nối
  • Học tập ngoại khoá
  • Văn hóa
  • Nhịp điệu cuộc sống
  • Đa phương tiện
  • Trang chủ
  • Giáo dục - Học đường
  • Giáo dục thể chất
  • Giáo dục kỹ năng
  • Trao đổi - kết nối
  • Học tập ngoại khoá
  • Văn hóa
  • Nhịp điệu cuộc sống
  • Đa phương tiện
Trang điện tử Cầu Vồng Tuổi Thơ

Trang thông tin điện tử tổng hợp Cầu Vồng Tuổi Thơ

Giấy phép thiết lập Trang thông tin điện tử tổng hợp Số 176/GP-STTTT do Sở thông tin & Truyền thông Thành phố Hà Nội cấp ngày 2/12/2024

Công ty Cổ phần Truyền thông và Giáo dục Cầu Vồng

Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh số 0108503753 do Sở Kế hoạch và Đầu tư Thành phố Hà Nội cấp ngày 08/11/2018

Email: [email protected]

Địa chỉ: LK05 HDI Home, 201 Nguyễn Tuân, Thanh Xuân, Hà Nội

Phụ trách nội dung

Phạm Thị Thu Thảo

Chức danh: Trưởng nhóm nội dung điện tử

Điện thoại: 0904255215

Email: [email protected]

Liên hệ

0904255215

Bản quyền thuộc về Cầu Vồng EDM

'Đánh thức' tranh Đông Hồ

2026/01/02 14:56

GD&TĐ - Giữa nhịp sống hiện đại, nhiều di sản văn hóa truyền thống đứng trước nguy cơ bị 'đóng khung' trong bảo tàng và ký ức.


Khoảng cách giữa di sản và công chúng ngày càng lớn, câu hỏi đặt ra là làm thế nào để những giá trị xưa tiếp tục được sống trong đời sống hôm nay. Liệu người trẻ có thể mở ra một cách tiếp cận khác, đánh thức di sản bằng ngôn ngữ nghệ thuật đương đại?

Di sản cần được “sống”

Trong nhiều năm, tranh dân gian Đông Hồ vẫn hiện diện đều đặn trong sách giáo khoa, bảo tàng, các không gian trưng bày văn hóa. Đó là một di sản được nhận diện, được vinh danh, thậm chí được UNESCO ghi danh vào Danh sách Di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp.
Trong bối cảnh xã hội chuyển động nhanh, nhịp sống gấp gáp và thị hiếu văn hóa thay đổi liên tục, di sản buộc phải đối diện với một câu hỏi khó: Thích nghi hay bị đẩy ra ngoài lề đời sống đương đại. Sự thích nghi ở đây không phải là đánh mất bản sắc, mà là tìm được ngôn ngữ phù hợp để đối thoại với công chúng hôm nay, đặc biệt là thế hệ trẻ.
Thế nhưng, trong đời sống đô thị hôm nay, không ít người trẻ chỉ “biết tên” tranh Đông Hồ mà chưa từng thực sự chạm vào tinh thần của nó. Di sản, ở một nghĩa nào đó, đang tồn tại trong nghịch lý: Càng được bảo tồn, càng xa rời đời sống.
Giữa bối cảnh ấy, một thử nghiệm nghệ thuật mang tên “Xiếc Họa Đông Hồ” do Khoa Truyền thông và Văn hóa Đối ngoại (Học viện Ngoại giao) tổ chức, diễn ra tại Rạp xiếc Trung ương, đã mở ra một cách tiếp cận khác. Không trưng bày tranh trong tủ kính, không thuyết minh theo lối quen thuộc, chương trình đưa tranh dân gian bước lên sân khấu đương đại, nơi chuyển động cơ thể, âm nhạc và không gian trình diễn trở thành ngôn ngữ kể chuyện. Từ một sự kiện nghệ thuật, câu chuyện lớn hơn được đặt ra: Làm thế nào để di sản thực sự sống trong đời sống hôm nay, thay vì chỉ được gìn giữ trong ký ức?
Tranh Đông Hồ vốn không phải là sản phẩm của những phòng triển lãm tĩnh lặng. Dòng tranh này sinh ra từ làng quê Bắc Bộ, từ nhịp sống của người nông dân, từ phiên chợ Tết, từ nhu cầu gửi gắm ước vọng bình dị về một cuộc sống no đủ, yên vui, thuận hòa. Những bức tranh như “Đám cưới chuột”, “Lợn đàn”, “Gà mẹ gà con” không chỉ phản ánh sinh hoạt đời thường, mà còn ẩn chứa triết lý sống dân gian, tinh thần lạc quan và nhân văn của người Việt.
Nghệ nhân Ưu tú Nguyễn Hữu Quả, người dành cả cuộc đời gắn bó với tranh Đông Hồ, chia sẻ rằng mỗi bức tranh là một cách người xưa ghi chép đời sống bằng mỹ thuật.
“Đó là những lời chúc, những mong cầu bình an, no đủ, và cuối cùng là hướng con người đến chân – thiện – mỹ. Chính vì vậy, tranh Đông Hồ không đơn thuần là hiện vật cần bảo quản, mà là một hệ giá trị cần được tiếp nối”, ông chia sẻ
Tuy nhiên, khi không gian sống thay đổi, khi làng quê truyền thống dần nhường chỗ cho đô thị, di sản cũng bị tách khỏi môi trường tự nhiên của nó. Tranh vẫn còn đó, kỹ thuật in tranh vẫn được gìn giữ, nhưng mạch sống gắn với cộng đồng ngày càng mờ nhạt.
Trong nhiều năm qua, cách tiếp cận phổ biến đối với di sản là bảo tồn nguyên trạng. Điều này cần thiết, nhưng nếu chỉ dừng lại ở việc trưng bày, thuyết minh và lưu trữ, di sản rất dễ rơi vào trạng thái “đóng khung”. Công chúng đến xem, chụp ảnh, ghi nhớ thông tin, rồi rời đi mà không có sự kết nối sâu sắc.
PGS.TS Bùi Hoài Sơn, chuyên gia nghiên cứu văn hóa, cho rằng đây là thách thức chung của nhiều loại hình di sản hiện nay. “Di sản không thể chỉ sống bằng danh hiệu. Nếu không tìm được cách đối thoại với đời sống đương đại, đặc biệt là với giới trẻ, di sản sẽ dần trở thành ký ức được bảo quản, chứ không phải giá trị đang vận động”, PGS.TS Bùi Hoài Sơn nhận định.
Theo chuyên gia, vấn đề không nằm ở việc giới trẻ thờ ơ với truyền thống, mà ở chỗ cách truyền đạt di sản chưa theo kịp sự thay đổi của xã hội. Khi ngôn ngữ bảo tồn quá xa rời cảm quan hiện đại, khoảng cách giữa di sản và công chúng trẻ ngày càng lớn.


Xiếc đương đại - Chuyển động đánh thức ký ức

Trong bối cảnh đó, “Xiếc Họa Đông Hồ” chọn một con đường khác: Đưa di sản vào không gian biểu diễn đương đại, nơi tranh dân gian không còn là hình ảnh tĩnh, mà trở thành câu chuyện sống động. Nếu tranh Đông Hồ là tinh hoa của mỹ thuật dân gian, thì xiếc là nghệ thuật của chuyển động, hình thể và nhịp điệu. Khi hai loại hình gặp gỡ, những nhân vật vốn đứng yên trên giấy điệp như bước ra khỏi khung tranh, hiện hữu bằng cơ thể và cảm xúc.
Vở diễn “Ký ức làng Hồ” không kể lại lịch sử tranh Đông Hồ theo lối minh họa, mà dẫn dắt khán giả qua một hành trình cảm xúc. Không gian “Hội làng”, những làn điệu quan họ, những động tác xiếc mềm mại hay mạnh mẽ đã tạo nên một thế giới, nơi truyền thống và hiện đại giao thoa. Ở đó, di sản không bị biến dạng, mà được “dịch” sang một ngôn ngữ khác. Đó là ngôn ngữ của sân khấu, của hình thể, của trải nghiệm trực tiếp đầy sống động.
Theo Nguyễn Tất Đạt, sinh viên năm 3 Học viện Ngoại giao, Trưởng ban Tổ chức dự án, mục tiêu của chương trình không phải là làm mới để gây sốc, mà là tìm cách kể lại câu chuyện di sản sao cho gần gũi hơn. “Chúng em muốn giữ tinh thần cốt lõi của tranh Đông Hồ, nhưng thể hiện bằng một hình thức mà khán giả trẻ có thể cảm nhận bằng trực giác, chứ không chỉ bằng kiến thức”, Đạt chia sẻ.
Điểm đáng chú ý của “Xiếc Họa Đông Hồ” không chỉ nằm ở hình thức nghệ thuật, mà ở chủ thể sáng tạo: Những người trẻ. Trong dự án này, sinh viên không đứng ở vai trò khán giả hay người hỗ trợ, mà trực tiếp tham gia vào quá trình kể lại câu chuyện di sản bằng ngôn ngữ của thế hệ mình. Điều đó cho thấy một sự dịch chuyển quan trọng trong cách tiếp cận văn hóa: Người trẻ không chỉ là người tiếp nhận, mà đang trở thành người trung gian kết nối giữa truyền thống và hiện tại.

Tưởng như hai thái cực, xiếc đương đại và tranh Đông Hồ gặp gỡ, để những nhân vật dân gian 'bước ra' khỏi mặt giấy, sống động trên sân khấu. Ảnh: BTC

Nguyễn Tất Đạt chia sẻ: “Chúng em không nghĩ mình đang làm công việc bảo tồn theo nghĩa truyền thống. Điều bọn em cố gắng là tìm một cách kể khác, để những giá trị của tranh Đông Hồ có thể chạm đến cảm xúc của người trẻ hôm nay”.
Cách nhìn này cho thấy người trẻ ý thức rõ giới hạn của mình, đồng thời xác định đúng vai trò: Không thay thế nghệ nhân, không viết lại lịch sử, mà dịch tinh thần di sản sang một bối cảnh mới.
Với Nguyễn Phương Linh, sinh viên tham gia nhóm nội dung, quá trình làm dự án là một hành trình học cách lắng nghe di sản. “Khi làm việc cùng nghệ nhân và nghệ sĩ, chúng em hiểu rằng nếu không thực sự tôn trọng giá trị gốc, mọi sáng tạo đều trở nên hời hợt”, Linh nói.
Chính sự thận trọng ấy giúp các thử nghiệm của người trẻ không rơi vào phô diễn hình thức, mà giữ được mạch kết nối với truyền thống. Ở góc độ này, người trẻ không chỉ là tương lai của di sản, mà đang trở thành người kể chuyện mới, giúp di sản tiếp tục được sống trong đời sống đương đại. Việc nghề làm tranh dân gian Đông Hồ được UNESCO ghi danh là một dấu mốc quan trọng, nhưng không phải là đích đến cuối cùng.
Trưởng ban Tổ chức Dự án “Xiếc Họa Đông Hồ” nhận định: “Em nghĩ, tương lai của di sản văn hóa không chỉ được quyết định bởi các danh hiệu hay những hồ sơ bảo tồn được hoàn thiện trên giấy.
Điều quan trọng hơn là di sản có tiếp tục hiện diện trong đời sống xã hội hay không, và hiện diện bằng cách nào. Nếu chỉ tồn tại trong bảo tàng, trong sách giáo khoa hay trong những dịp lễ hội định kỳ, di sản rất dễ trở thành ký ức được gìn giữ, thay vì giá trị đang được tiếp nối”.
Những thử nghiệm như “Xiếc Họa Đông Hồ” cho thấy di sản hoàn toàn có thể bước đi cùng thời đại nếu được đặt vào đúng không gian sáng tạo và được trao cơ hội tương tác. Khi di sản được sống trong trải nghiệm, trong cảm xúc và trong sự tham gia của cộng đồng, nó không còn là câu chuyện của quá khứ, mà trở thành một phần của hiện tại và từ đó có cơ hội đi tiếp vào tương lai.

Du khách tìm hiểu và trải nghiệm tranh Đông Hồ.

Khoảng cách giữa di sản và công chúng ngày càng lớn, câu hỏi đặt ra là làm thế nào để những giá trị xưa tiếp tục được sống trong đời sống hôm nay. Liệu người trẻ có thể mở ra một cách tiếp cận khác, đánh thức di sản bằng ngôn ngữ nghệ thuật đương đại?

Di sản cần được “sống”

Trong nhiều năm, tranh dân gian Đông Hồ vẫn hiện diện đều đặn trong sách giáo khoa, bảo tàng, các không gian trưng bày văn hóa. Đó là một di sản được nhận diện, được vinh danh, thậm chí được UNESCO ghi danh vào Danh sách Di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp.
Trong bối cảnh xã hội chuyển động nhanh, nhịp sống gấp gáp và thị hiếu văn hóa thay đổi liên tục, di sản buộc phải đối diện với một câu hỏi khó: Thích nghi hay bị đẩy ra ngoài lề đời sống đương đại. Sự thích nghi ở đây không phải là đánh mất bản sắc, mà là tìm được ngôn ngữ phù hợp để đối thoại với công chúng hôm nay, đặc biệt là thế hệ trẻ.
Thế nhưng, trong đời sống đô thị hôm nay, không ít người trẻ chỉ “biết tên” tranh Đông Hồ mà chưa từng thực sự chạm vào tinh thần của nó. Di sản, ở một nghĩa nào đó, đang tồn tại trong nghịch lý: Càng được bảo tồn, càng xa rời đời sống.
Giữa bối cảnh ấy, một thử nghiệm nghệ thuật mang tên “Xiếc Họa Đông Hồ” do Khoa Truyền thông và Văn hóa Đối ngoại (Học viện Ngoại giao) tổ chức, diễn ra tại Rạp xiếc Trung ương, đã mở ra một cách tiếp cận khác. Không trưng bày tranh trong tủ kính, không thuyết minh theo lối quen thuộc, chương trình đưa tranh dân gian bước lên sân khấu đương đại, nơi chuyển động cơ thể, âm nhạc và không gian trình diễn trở thành ngôn ngữ kể chuyện. Từ một sự kiện nghệ thuật, câu chuyện lớn hơn được đặt ra: Làm thế nào để di sản thực sự sống trong đời sống hôm nay, thay vì chỉ được gìn giữ trong ký ức?
Tranh Đông Hồ vốn không phải là sản phẩm của những phòng triển lãm tĩnh lặng. Dòng tranh này sinh ra từ làng quê Bắc Bộ, từ nhịp sống của người nông dân, từ phiên chợ Tết, từ nhu cầu gửi gắm ước vọng bình dị về một cuộc sống no đủ, yên vui, thuận hòa. Những bức tranh như “Đám cưới chuột”, “Lợn đàn”, “Gà mẹ gà con” không chỉ phản ánh sinh hoạt đời thường, mà còn ẩn chứa triết lý sống dân gian, tinh thần lạc quan và nhân văn của người Việt.
Nghệ nhân Ưu tú Nguyễn Hữu Quả, người dành cả cuộc đời gắn bó với tranh Đông Hồ, chia sẻ rằng mỗi bức tranh là một cách người xưa ghi chép đời sống bằng mỹ thuật.
“Đó là những lời chúc, những mong cầu bình an, no đủ, và cuối cùng là hướng con người đến chân – thiện – mỹ. Chính vì vậy, tranh Đông Hồ không đơn thuần là hiện vật cần bảo quản, mà là một hệ giá trị cần được tiếp nối”, ông chia sẻ
Tuy nhiên, khi không gian sống thay đổi, khi làng quê truyền thống dần nhường chỗ cho đô thị, di sản cũng bị tách khỏi môi trường tự nhiên của nó. Tranh vẫn còn đó, kỹ thuật in tranh vẫn được gìn giữ, nhưng mạch sống gắn với cộng đồng ngày càng mờ nhạt.
Trong nhiều năm qua, cách tiếp cận phổ biến đối với di sản là bảo tồn nguyên trạng. Điều này cần thiết, nhưng nếu chỉ dừng lại ở việc trưng bày, thuyết minh và lưu trữ, di sản rất dễ rơi vào trạng thái “đóng khung”. Công chúng đến xem, chụp ảnh, ghi nhớ thông tin, rồi rời đi mà không có sự kết nối sâu sắc.
PGS.TS Bùi Hoài Sơn, chuyên gia nghiên cứu văn hóa, cho rằng đây là thách thức chung của nhiều loại hình di sản hiện nay. “Di sản không thể chỉ sống bằng danh hiệu. Nếu không tìm được cách đối thoại với đời sống đương đại, đặc biệt là với giới trẻ, di sản sẽ dần trở thành ký ức được bảo quản, chứ không phải giá trị đang vận động”, PGS.TS Bùi Hoài Sơn nhận định.
Theo chuyên gia, vấn đề không nằm ở việc giới trẻ thờ ơ với truyền thống, mà ở chỗ cách truyền đạt di sản chưa theo kịp sự thay đổi của xã hội. Khi ngôn ngữ bảo tồn quá xa rời cảm quan hiện đại, khoảng cách giữa di sản và công chúng trẻ ngày càng lớn.


Xiếc đương đại - Chuyển động đánh thức ký ức

Trong bối cảnh đó, “Xiếc Họa Đông Hồ” chọn một con đường khác: Đưa di sản vào không gian biểu diễn đương đại, nơi tranh dân gian không còn là hình ảnh tĩnh, mà trở thành câu chuyện sống động. Nếu tranh Đông Hồ là tinh hoa của mỹ thuật dân gian, thì xiếc là nghệ thuật của chuyển động, hình thể và nhịp điệu. Khi hai loại hình gặp gỡ, những nhân vật vốn đứng yên trên giấy điệp như bước ra khỏi khung tranh, hiện hữu bằng cơ thể và cảm xúc.
Vở diễn “Ký ức làng Hồ” không kể lại lịch sử tranh Đông Hồ theo lối minh họa, mà dẫn dắt khán giả qua một hành trình cảm xúc. Không gian “Hội làng”, những làn điệu quan họ, những động tác xiếc mềm mại hay mạnh mẽ đã tạo nên một thế giới, nơi truyền thống và hiện đại giao thoa. Ở đó, di sản không bị biến dạng, mà được “dịch” sang một ngôn ngữ khác. Đó là ngôn ngữ của sân khấu, của hình thể, của trải nghiệm trực tiếp đầy sống động.
Theo Nguyễn Tất Đạt, sinh viên năm 3 Học viện Ngoại giao, Trưởng ban Tổ chức dự án, mục tiêu của chương trình không phải là làm mới để gây sốc, mà là tìm cách kể lại câu chuyện di sản sao cho gần gũi hơn. “Chúng em muốn giữ tinh thần cốt lõi của tranh Đông Hồ, nhưng thể hiện bằng một hình thức mà khán giả trẻ có thể cảm nhận bằng trực giác, chứ không chỉ bằng kiến thức”, Đạt chia sẻ.
Điểm đáng chú ý của “Xiếc Họa Đông Hồ” không chỉ nằm ở hình thức nghệ thuật, mà ở chủ thể sáng tạo: Những người trẻ. Trong dự án này, sinh viên không đứng ở vai trò khán giả hay người hỗ trợ, mà trực tiếp tham gia vào quá trình kể lại câu chuyện di sản bằng ngôn ngữ của thế hệ mình. Điều đó cho thấy một sự dịch chuyển quan trọng trong cách tiếp cận văn hóa: Người trẻ không chỉ là người tiếp nhận, mà đang trở thành người trung gian kết nối giữa truyền thống và hiện tại.

Tưởng như hai thái cực, xiếc đương đại và tranh Đông Hồ gặp gỡ, để những nhân vật dân gian 'bước ra' khỏi mặt giấy, sống động trên sân khấu. Ảnh: BTC

Nguyễn Tất Đạt chia sẻ: “Chúng em không nghĩ mình đang làm công việc bảo tồn theo nghĩa truyền thống. Điều bọn em cố gắng là tìm một cách kể khác, để những giá trị của tranh Đông Hồ có thể chạm đến cảm xúc của người trẻ hôm nay”.
Cách nhìn này cho thấy người trẻ ý thức rõ giới hạn của mình, đồng thời xác định đúng vai trò: Không thay thế nghệ nhân, không viết lại lịch sử, mà dịch tinh thần di sản sang một bối cảnh mới.
Với Nguyễn Phương Linh, sinh viên tham gia nhóm nội dung, quá trình làm dự án là một hành trình học cách lắng nghe di sản. “Khi làm việc cùng nghệ nhân và nghệ sĩ, chúng em hiểu rằng nếu không thực sự tôn trọng giá trị gốc, mọi sáng tạo đều trở nên hời hợt”, Linh nói.
Chính sự thận trọng ấy giúp các thử nghiệm của người trẻ không rơi vào phô diễn hình thức, mà giữ được mạch kết nối với truyền thống. Ở góc độ này, người trẻ không chỉ là tương lai của di sản, mà đang trở thành người kể chuyện mới, giúp di sản tiếp tục được sống trong đời sống đương đại. Việc nghề làm tranh dân gian Đông Hồ được UNESCO ghi danh là một dấu mốc quan trọng, nhưng không phải là đích đến cuối cùng.
Trưởng ban Tổ chức Dự án “Xiếc Họa Đông Hồ” nhận định: “Em nghĩ, tương lai của di sản văn hóa không chỉ được quyết định bởi các danh hiệu hay những hồ sơ bảo tồn được hoàn thiện trên giấy.
Điều quan trọng hơn là di sản có tiếp tục hiện diện trong đời sống xã hội hay không, và hiện diện bằng cách nào. Nếu chỉ tồn tại trong bảo tàng, trong sách giáo khoa hay trong những dịp lễ hội định kỳ, di sản rất dễ trở thành ký ức được gìn giữ, thay vì giá trị đang được tiếp nối”.
Những thử nghiệm như “Xiếc Họa Đông Hồ” cho thấy di sản hoàn toàn có thể bước đi cùng thời đại nếu được đặt vào đúng không gian sáng tạo và được trao cơ hội tương tác. Khi di sản được sống trong trải nghiệm, trong cảm xúc và trong sự tham gia của cộng đồng, nó không còn là câu chuyện của quá khứ, mà trở thành một phần của hiện tại và từ đó có cơ hội đi tiếp vào tương lai.

Chia sẻ
tranh Đông Hồnghệ thuật truyền thốngViệt Namđánh thứctranh dân giandi sản văn hóavăn hóa truyền thốngtranh dân gian Đông Hồtranh dân gianXiếc Họa Đông Hồ
Theo Hà Trang
giaoducthoidai.vn
Theo: giaoducthoidai.vn
2026/01/01 11:42 (GMT+7)

Xem thêm Văn hóa

'Âm nhạc cuối tuần' tại Nhà Bát Giác đổi lịch diễn
Văn hóa

'Âm nhạc cuối tuần' tại Nhà Bát Giác đổi lịch diễn

Phát triển văn hóa đọc: Ngành xuất bản đứng trước cơ hội 10 tỷ USD
Văn hóa

Phát triển văn hóa đọc: Ngành xuất bản đứng trước cơ hội 10 tỷ USD

Giữ hồn Mường trong nếp nhà sàn
Văn hóa

Giữ hồn Mường trong nếp nhà sàn

'Vườn ánh sáng' thắp sáng không gian Văn Miếu - Quốc Tử Giám
Văn hóa

'Vườn ánh sáng' thắp sáng không gian Văn Miếu - Quốc Tử Giám

Triển lãm ‘Vừa yêu vừa vẽ’: Điểm chạm cảm xúc từ chất liệu lụa
Văn hóa

Triển lãm ‘Vừa yêu vừa vẽ’: Điểm chạm cảm xúc từ chất liệu lụa

Công viên nước Hồ Tây mở cửa trở lại, khởi động mùa hè 2026
Văn hóa

Công viên nước Hồ Tây mở cửa trở lại, khởi động mùa hè 2026

Mới nhất

2026-04-16 10:31

Đổi mới chăm sóc sức khỏe học đường để phòng bệnh từ sớm

GD&TĐ - Phòng tránh các bệnh không lây nhiễm, chuyên gia khuyến nghị, trường học cần tăng cường giáo dục thể chất để học sinh vận động ít nhất 60 phút/ngày.

Đổi mới chăm sóc sức khỏe học đường để phòng bệnh từ sớm
2026-04-16 10:31

Xây dựng trường học không khói thuốc: Gia đình - 'Hàng rào' quan trọng

GD&TĐ - Sự gắn kết chặt chẽ giữa giáo viên và phụ huynh sẽ tạo nên 'hàng rào' vững chắc, giúp quản lý học sinh hiệu quả cả trong và ngoài trường học.

Xây dựng trường học không khói thuốc: Gia đình - 'Hàng rào' quan trọng
2026-04-16 10:30

3 đội Robotics LSTS đại diện cho tài năng Việt Nam chinh phục VEX World Championship 2026

Từ ngày 21 - 30/4, 3 đội Robotics LSTS - 3 đội xuất sắc đại diện cho tài năng Việt Nam sẽ chính thức lên đường chinh phục VEX World Championship 2026.

3 đội Robotics LSTS đại diện cho tài năng Việt Nam chinh phục VEX World Championship 2026
2026-04-16 10:22

Chuẩn nghề nghiệp giáo viên mầm non: Nâng chất đội ngũ từ 3 nhóm tiêu chuẩn

GD&TĐ - Bộ GD&ĐT vừa ban hành Thông tư số 28/2026/TT-BGDĐT quy định chuẩn nghề nghiệp giáo viên mầm non (Thông tư số 28).

Chuẩn nghề nghiệp giáo viên mầm non: Nâng chất đội ngũ từ 3 nhóm tiêu chuẩn
2026-04-16 10:22

Doanh nghiệp ‘trải thảm đỏ’ đón sinh viên EPU với cơ hội việc làm lương hấp dẫn

GD&TĐ - Ngày 16/4, Trường Đại học Điện lực (EPU) tổ chức ngày hội tuyển dụng thu hút nhiều doanh nghiệp lớn với hàng nghìn cơ hội việc làm cho sinh viên.

Doanh nghiệp ‘trải thảm đỏ’ đón sinh viên EPU với cơ hội việc làm lương hấp dẫn
2026-04-16 10:21

Trang bị kỹ năng phòng đuối nước, bảo đảm an toàn cho học sinh

GD&TĐ - Trước kỳ nghỉ hè, trường học ở Phú Thọ chú trọng trang bị kỹ năng phòng đuối nước cho học sinh.

Trang bị kỹ năng phòng đuối nước, bảo đảm an toàn cho học sinh
2026-04-16 10:20

Phú Thọ đứng thứ 2 toàn quốc tại sân chơi Trạng nguyên Tiếng Việt quốc gia

GD&TĐ - Năm học 2025-2026, tỉnh Phú Thọ đứng thứ 2 toàn quốc về số lượng và chất lượng giải sân chơi Trạng nguyên Tiếng Việt trên internet cấp quốc gia.

Phú Thọ đứng thứ 2 toàn quốc tại sân chơi Trạng nguyên Tiếng Việt quốc gia
2026-04-16 10:20

Tái định hình dạy và học Toán trong kỷ nguyên số

GD&TĐ - Các nhà toán học nhấn mạnh yêu cầu cấp thiết phải đổi mới dạy và học Toán để đáp ứng nhu cầu nhân lực trong thời đại AI và công nghệ.

Tái định hình dạy và học Toán trong kỷ nguyên số
2026-04-16 10:11

Phân luồng sau THCS: Quyền chọn đã rõ, cần tư vấn trúng

GD&TĐ - Thông tư 16/TT-BGDĐT nhấn mạnh nguyên tắc phân luồng không ép buộc, dựa trên năng lực và nguyện vọng học sinh.

Phân luồng sau THCS: Quyền chọn đã rõ, cần tư vấn trúng
2026-04-16 10:05

Giáo sư trẻ nhất Việt Nam nói thẳng về ồn ào giải Nhất khoa học kỹ thuật: Đừng lấy vài 'ngôi sao' che phần nền giáo dục

(CLO) Giữa tranh cãi quanh dự án đạt giải Nhất cuộc thi Khoa học kỹ thuật cấp quốc gia, GS.TS Lê Anh Vinh cho rằng điều đáng suy ngẫm không nằm ở một vụ việc riêng lẻ, mà ở cách giáo dục phổ thông đang tiếp cận nghiên cứu khoa học: Xây nền cho số đông học sinh hay chỉ tập trung vào những thành tích mang tính biểu tượng.

Giáo sư trẻ nhất Việt Nam nói thẳng về ồn ào giải Nhất khoa học kỹ thuật: Đừng lấy vài 'ngôi sao' che phần nền giáo dục