GD&TĐ - Nhiều học viên lớn tuổi ở lớp học xóa mù chữ thôn Hoa (Trường Tiểu học Zơ Nông, xã Thạnh Mỹ, TP Đà Nẵng) lần đầu viết được tên mình.
Cùng mẹ đến lớp học chữ
Đến lớp cùng chị Cái Mực Thảo (SN 1995, ở thôn Hoa, xã Thạnh Mỹ) bao giờ cũng là cậu con trai đang học lớp 5 ở trường xã. Hai mẹ con chọn ngồi ở dãy bàn cuối của lớp để không làm phiền nhiều đến các học viên khác. Trong giờ học, chị Thảo nghe cô giảng, tập viết, làm toán, còn cậu con trai tự làm bài tập của mình.
Tranh thủ giờ ra chơi, hai mẹ con sẽ học cùng nhau. Trong khi mẹ nắn nót từng nét bút, cậu bé chăm chú đọc to từng chữ, kiên nhẫn sửa cho mẹ những lỗi viết sai, dò lại các phép toán, bày cho mẹ cách tính nhanh... Có con cùng đồng hành, chị Thảo chia sẻ mình có nhiều tiến bộ hơn, không còn đánh vần mà có thể đọc trơn thành thạo.
Học viên Cái Thị Thảo được con trai dò bài trong giờ giải lao của lớp xóa mù chữ.
Cái Mực Thảo là người Cơ Tu, sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Trường Sơn. Thảo chỉ học đến lớp 2 rồi nghỉ. “Ngày nhỏ, đi học thấy khó khăn quá, đường thì xa, mưa hay nắng cũng phải đi bộ đến trường. Cha mẹ thì làm nương làm rẫy, tôi muốn nghỉ học cũng không có ai cản. Nhỏ thì ở nhà trông em, lớn chút nữa thì vào rừng hái rau, đào măng, cũng kiếm được tiền. Chữ lâu không dùng đến nên cũng không còn nhớ nhiều nữa”, Thảo kể.
Những năm gần đây, khi việc buôn bán nông sản ngày càng phát triển, người dân phải biết đọc, biết viết để ghi chép, tính toán, ký tên hay chỉ đơn giản là đọc tin nhắn của bạn hàng. Con nhỏ đi học thì ở lại bán trú, không phải lúc nào cũng nhờ con đọc giùm. Thảo nhận ra sự cần thiết của con chữ và mạnh dạn đăng ký tham gia lớp học xóa mù chữ do chính quyền xã tổ chức.
“Ban đầu cũng ngại lắm, sợ mình lớn tuổi rồi học không được. Nhưng nhờ cô giáo kiên nhẫn, trong mấy tháng hè, con trai cũng có bày thêm cho mẹ học đọc, làm toán, viết chính tả giờ tôi viết được tên, đọc được bảng hiệu, tính được tiền hàng. Vui lắm!”, Thảo cười hiền.
Giữa lớp học nhỏ ở thôn Hoa, hình ảnh người mẹ Cơ Tu chăm chỉ bên đứa con say sưa giảng bài là minh chứng sinh động cho tinh thần học tập suốt đời – khi con chữ không chỉ mở mang tri thức mà còn thắp lên niềm tin, niềm vui mới giữa vùng quê miền núi.
Đọc được chữ, học cách nuôi gà không dịch bệnh
Bà Alăng Thị Tép là một trong những học viên đi học đều đặn nhất của lớp học xóa mù đặt tại điểm trường thôn Hoa. Bà Tép vừa kể chuyện đi học chữ, vừa lật cho chúng tôi xem quyển vở tập viết. Những trang đầu, dù chữ đã nhòe mực do bị thấm nước mưa, nhưng vẫn có thể hình dung được những nét chữ run rẩy, xiêu vẹo. Thậm chí có đôi chỗ, giấy đã bị rách, bà Tép giải thích: “Tui nghĩ phải đè mạnh thì viết mới ra được chữ như cô giáo, nhưng lại khiến giấy bị rách”.
Cô giáo ZơRâm Thị Hồng kể, khi đã thuộc bảng chữ cái, ghép được vần, bà Tép tiến bộ rất nhanh. Nghe vậy, bà Tép cười, khoe: “Thấy cái gì có chữ là tui cặm cụi đọc, cô giáo dặn có đọc nhiều mới không quên chữ”.
Lớp xóa mù chữ ở thôn Hoa, Trường Tiểu học Zơ Nông, xã Thạnh Mỹ, TP Đà Nẵng có nhiều học viên lớn tuổi. Ảnh: NVCC
Đi rẫy hay ở nhà, cứ ngơi tay là bà Tép lại chăm chú đọc mọi thứ có chữ – từ vỏ bao gạo, tờ quảng cáo đến khẩu hiệu treo trước thôn. “Có tuổi rồi nên cũng khó nhớ chữ hơn nhưng siêng đọc, siêng hỏi thì rồi cũng thuộc. Viết chữ mới khó, mãi cũng không tròn, không thẳng như cô giáo viết”, bà Tép kể. Ở nhà, bà tập viết tên mình, viết rồi xóa, xóa rồi viết, kiên trì cho đến hết gần khóa học thì bà viết được đầy đủ chữ “Alăng Thị Tép”. Bà Tép nhìn dòng tên do chính mình viết ra mà mừng đến rưng rưng.
Từ khi biết chữ, cuộc sống của bà Tép cũng có sự đổi thay. Một lần tình cờ đọc được bài báo hướng dẫn cách chăm sóc gà để tránh dịch bệnh, bà áp dụng theo và đàn gà khỏe mạnh hẳn lên. “Giờ biết chữ, xuống xã hay đi đâu cũng tự tin, đọc gì cũng hiểu, thấy đời vui hơn nhiều”, bà nói, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc giản dị.
3 năm liên tục nhận đứng lớp xóa mù chữ tại các điểm trường thôn, cô giáo ZơRâm Thị Hồng là người đồng bào, hiểu được tâm lý của học viên nên có nhiều thuận tiện trong quá trình dạy học. “Những lớp học này không chỉ là truyền kiến thức mà còn là sẻ chia, là kiên nhẫn và cảm thông. Bà con tuy học chậm, nhưng chăm và rất có ý chí. Chỉ khi ốm đau hay có việc hệ trọng mới nghỉ. Thế nên đúng mùa vụ, khi bà con phải lên rẫy, tôi cũng linh hoạt trong tổ chức lớp. Chính sự cố gắng của họ khiến tôi có động lực hơn khi đến lớp”, cô Hồng chia sẻ.
"Nhiều học viên lớn tuổi, chỉ quen cầm cuốc cầm rựa nên khi cầm bút viết thì lóng ngóng. Giáo viên phải mất cả buổi để hướng dẫn cho học viên quen với cách cầm bút, rồi in chữ để họ tập tô. Khi đã quen cầm bút, tô các nét cơ bản thành thạo rồi mới bắt đầu tô đến chữ. Cứ chia nhỏ mục tiêu thì học viên mới không nản, không sợ chuyện học", cô ZơRâm Thị Hồng, giáo viên Trường Zơ Nông, xã Thạnh Mỹ, TP Đà Nẵng chia sẻ.
Giờ tập đọc ở lớp xóa mù chữ tại điểm trường thôn Hoa, Trường Tiểu học Zơ Nông, xã Thạnh Mỹ, TP Đà Nẵng. Ảnh: NVCC
Cùng mẹ đến lớp học chữ
Đến lớp cùng chị Cái Mực Thảo (SN 1995, ở thôn Hoa, xã Thạnh Mỹ) bao giờ cũng là cậu con trai đang học lớp 5 ở trường xã. Hai mẹ con chọn ngồi ở dãy bàn cuối của lớp để không làm phiền nhiều đến các học viên khác. Trong giờ học, chị Thảo nghe cô giảng, tập viết, làm toán, còn cậu con trai tự làm bài tập của mình.
Tranh thủ giờ ra chơi, hai mẹ con sẽ học cùng nhau. Trong khi mẹ nắn nót từng nét bút, cậu bé chăm chú đọc to từng chữ, kiên nhẫn sửa cho mẹ những lỗi viết sai, dò lại các phép toán, bày cho mẹ cách tính nhanh... Có con cùng đồng hành, chị Thảo chia sẻ mình có nhiều tiến bộ hơn, không còn đánh vần mà có thể đọc trơn thành thạo.
Học viên Cái Thị Thảo được con trai dò bài trong giờ giải lao của lớp xóa mù chữ.
Cái Mực Thảo là người Cơ Tu, sinh ra và lớn lên giữa núi rừng Trường Sơn. Thảo chỉ học đến lớp 2 rồi nghỉ. “Ngày nhỏ, đi học thấy khó khăn quá, đường thì xa, mưa hay nắng cũng phải đi bộ đến trường. Cha mẹ thì làm nương làm rẫy, tôi muốn nghỉ học cũng không có ai cản. Nhỏ thì ở nhà trông em, lớn chút nữa thì vào rừng hái rau, đào măng, cũng kiếm được tiền. Chữ lâu không dùng đến nên cũng không còn nhớ nhiều nữa”, Thảo kể.
Những năm gần đây, khi việc buôn bán nông sản ngày càng phát triển, người dân phải biết đọc, biết viết để ghi chép, tính toán, ký tên hay chỉ đơn giản là đọc tin nhắn của bạn hàng. Con nhỏ đi học thì ở lại bán trú, không phải lúc nào cũng nhờ con đọc giùm. Thảo nhận ra sự cần thiết của con chữ và mạnh dạn đăng ký tham gia lớp học xóa mù chữ do chính quyền xã tổ chức.
“Ban đầu cũng ngại lắm, sợ mình lớn tuổi rồi học không được. Nhưng nhờ cô giáo kiên nhẫn, trong mấy tháng hè, con trai cũng có bày thêm cho mẹ học đọc, làm toán, viết chính tả giờ tôi viết được tên, đọc được bảng hiệu, tính được tiền hàng. Vui lắm!”, Thảo cười hiền.
Giữa lớp học nhỏ ở thôn Hoa, hình ảnh người mẹ Cơ Tu chăm chỉ bên đứa con say sưa giảng bài là minh chứng sinh động cho tinh thần học tập suốt đời – khi con chữ không chỉ mở mang tri thức mà còn thắp lên niềm tin, niềm vui mới giữa vùng quê miền núi.
Đọc được chữ, học cách nuôi gà không dịch bệnh
Bà Alăng Thị Tép là một trong những học viên đi học đều đặn nhất của lớp học xóa mù đặt tại điểm trường thôn Hoa. Bà Tép vừa kể chuyện đi học chữ, vừa lật cho chúng tôi xem quyển vở tập viết. Những trang đầu, dù chữ đã nhòe mực do bị thấm nước mưa, nhưng vẫn có thể hình dung được những nét chữ run rẩy, xiêu vẹo. Thậm chí có đôi chỗ, giấy đã bị rách, bà Tép giải thích: “Tui nghĩ phải đè mạnh thì viết mới ra được chữ như cô giáo, nhưng lại khiến giấy bị rách”.
Cô giáo ZơRâm Thị Hồng kể, khi đã thuộc bảng chữ cái, ghép được vần, bà Tép tiến bộ rất nhanh. Nghe vậy, bà Tép cười, khoe: “Thấy cái gì có chữ là tui cặm cụi đọc, cô giáo dặn có đọc nhiều mới không quên chữ”.
Lớp xóa mù chữ ở thôn Hoa, Trường Tiểu học Zơ Nông, xã Thạnh Mỹ, TP Đà Nẵng có nhiều học viên lớn tuổi. Ảnh: NVCC
Đi rẫy hay ở nhà, cứ ngơi tay là bà Tép lại chăm chú đọc mọi thứ có chữ – từ vỏ bao gạo, tờ quảng cáo đến khẩu hiệu treo trước thôn. “Có tuổi rồi nên cũng khó nhớ chữ hơn nhưng siêng đọc, siêng hỏi thì rồi cũng thuộc. Viết chữ mới khó, mãi cũng không tròn, không thẳng như cô giáo viết”, bà Tép kể. Ở nhà, bà tập viết tên mình, viết rồi xóa, xóa rồi viết, kiên trì cho đến hết gần khóa học thì bà viết được đầy đủ chữ “Alăng Thị Tép”. Bà Tép nhìn dòng tên do chính mình viết ra mà mừng đến rưng rưng.
Từ khi biết chữ, cuộc sống của bà Tép cũng có sự đổi thay. Một lần tình cờ đọc được bài báo hướng dẫn cách chăm sóc gà để tránh dịch bệnh, bà áp dụng theo và đàn gà khỏe mạnh hẳn lên. “Giờ biết chữ, xuống xã hay đi đâu cũng tự tin, đọc gì cũng hiểu, thấy đời vui hơn nhiều”, bà nói, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc giản dị.
3 năm liên tục nhận đứng lớp xóa mù chữ tại các điểm trường thôn, cô giáo ZơRâm Thị Hồng là người đồng bào, hiểu được tâm lý của học viên nên có nhiều thuận tiện trong quá trình dạy học. “Những lớp học này không chỉ là truyền kiến thức mà còn là sẻ chia, là kiên nhẫn và cảm thông. Bà con tuy học chậm, nhưng chăm và rất có ý chí. Chỉ khi ốm đau hay có việc hệ trọng mới nghỉ. Thế nên đúng mùa vụ, khi bà con phải lên rẫy, tôi cũng linh hoạt trong tổ chức lớp. Chính sự cố gắng của họ khiến tôi có động lực hơn khi đến lớp”, cô Hồng chia sẻ.
"Nhiều học viên lớn tuổi, chỉ quen cầm cuốc cầm rựa nên khi cầm bút viết thì lóng ngóng. Giáo viên phải mất cả buổi để hướng dẫn cho học viên quen với cách cầm bút, rồi in chữ để họ tập tô. Khi đã quen cầm bút, tô các nét cơ bản thành thạo rồi mới bắt đầu tô đến chữ. Cứ chia nhỏ mục tiêu thì học viên mới không nản, không sợ chuyện học", cô ZơRâm Thị Hồng, giáo viên Trường Zơ Nông, xã Thạnh Mỹ, TP Đà Nẵng chia sẻ.
Ninh Bình phát ấn Đền Trần từ 5h sáng Rằm tháng Giêng
GD&TĐ - Lễ Khai ấn Đền Trần xuân Bính Ngọ năm 2026 sẽ tổ chức phát ấn cho nhân dân, du khách từ 5h ngày 15 tháng Giêng âm lịch.
2026-02-27 08:40
Hưng Yên đề xuất dành gần 2 tỷ đồng/năm hỗ trợ người nhiễm HIV/AIDS
GD&TĐ - Sở Y tế tỉnh Hưng Yên đề xuất dành gần 2 tỷ đồng/năm hỗ trợ mua thẻ BHYT và cùng chi trả thuốc kháng vi-rút HIV cho người nhiễm HIV/AIDS.
2026-02-27 08:40
Bác sĩ Vinmec 'hồi sinh' đôi chân cho bé gái liệt hoàn toàn
GD&TĐ - Bé gái 12 tuổi xuất hiện dấu hiệu yếu chân tay, dù đã chữa trị nhiều nơi, tình trạng vẫn ngày càng nặng, cuối cùng liệt hoàn toàn hai chân. Bước ngoặt đến với em khi các bác sĩ Vinmec Times City xác định nguyên nhân do khối nang nội bì trong tủy sống và phẫu thuật thành công, giúp em từ việc phải ngồi xe lăn nay chập chững bước đi trong niềm hạnh phúc vỡ òa của gia đình.
2026-02-27 08:40
Đột phá kỹ thuật E-CPR cứu sống bệnh nhân ngừng tim
GD&TĐ - Với kỹ thuật E-CPR (ECMO hồi sinh tim phổi), bác sĩ ở TPHCM cứu sống nhiều ca ngừng tim, tỷ lệ phục hồi đạt 36%.
2026-02-27 08:40
Lễ hội Việt - Nhật lần thứ 11 lần thúc đẩy giao lưu văn hóa, giáo dục
GD&TĐ - Lễ hội Việt - Nhật lần thứ 11 với chủ đề Chung tay vì “Trẻ em - Trái đất - Tương lai” sẽ diễn ra tại Công viên 23/9 (TPHCM).
2026-02-27 08:39
TPHCM khuyến cáo người dân cẩn trọng dịch bệnh sau Tết
GD&TĐ - Sau Tết, dịch bệnh tay chân miệng có thể tăng trong tháng 3, dịch sốt xuất huyết có thể tăng sớm hơn so với những năm trước.
2026-02-27 08:39
Bước tiến mới trong ứng dụng y học tái tạo và phục hồi chức năng
GD&TĐ - Y học tái tạo được xem là bước tiến quan trọng trong việc chuyển đổi mô hình từ điều trị đơn thuần sang chăm sóc tích hợp, hiện đại, nhân văn.
2026-02-27 08:39
Người bệnh thoái hóa khớp có nên tập thể dục?
GD&TĐ - Hiện tại chưa có phương pháp chữa khỏi hoàn toàn bệnh thoái hóa khớp, và tập thể dục nhẹ nhàng là một phương pháp điều trị phổ biến để kiểm soát các triệu chứng của bệnh.
2026-02-27 08:39
Vì sao Brazil có số người sống thọ cao bất thường?
GD&TĐ - Một bài báo mới nghiên cứu lý do tại sao Brazil lại có số lượng người sống thọ cao bất thường.
2026-02-27 08:39
Suy nhược thần kinh do làm quá nhiều việc một lúc
GD&TĐ - Khi một người vừa làm việc, vừa chăm con, lo toan gia đình và cố kiểm soát mọi thứ, hệ thần kinh sẽ là thứ đầu tiên kiệt sức. Bề ngoài họ vẫn ổn, nhưng bên trong lại rơi vào trạng thái mệt mỏi kéo dài, cáu gắt, mất ngủ – dấu hiệu âm thầm của suy nhược thần kinh đang dần hình thành.