Trang điện tử Cầu Vồng Tuổi Thơ
  • Trang chủ
  • Giáo dục - Học đường
  • Giáo dục thể chất
  • Giáo dục kỹ năng
  • Trao đổi - kết nối
  • Học tập ngoại khoá
  • Văn hóa
  • Nhịp điệu cuộc sống
  • Đa phương tiện
  • Trang chủ
  • Giáo dục - Học đường
  • Giáo dục thể chất
  • Giáo dục kỹ năng
  • Trao đổi - kết nối
  • Học tập ngoại khoá
  • Văn hóa
  • Nhịp điệu cuộc sống
  • Đa phương tiện
Trang điện tử Cầu Vồng Tuổi Thơ

Trang thông tin điện tử tổng hợp Cầu Vồng Tuổi Thơ

Giấy phép thiết lập Trang thông tin điện tử tổng hợp Số 176/GP-STTTT do Sở thông tin & Truyền thông Thành phố Hà Nội cấp ngày 2/12/2024

Công ty Cổ phần Truyền thông và Giáo dục Cầu Vồng

Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh số 0108503753 do Sở Kế hoạch và Đầu tư Thành phố Hà Nội cấp ngày 08/11/2018

Email: [email protected]

Địa chỉ: LK05 HDI Home, 201 Nguyễn Tuân, Thanh Xuân, Hà Nội

Phụ trách nội dung

Phạm Thị Thu Thảo

Chức danh: Trưởng nhóm nội dung điện tử

Điện thoại: 0904255215

Email: [email protected]

Liên hệ

0904255215

Bản quyền thuộc về Cầu Vồng EDM

Cần đủ dịu dàng để chờ con đi chậm!

2025/07/30 10:42

GD&TĐ - Nhớ năm học trước, vào thời điểm học sinh vừa biết điểm thi tốt nghiệp THPT được hai ngày, một học trò trong lớp tôi từng ôn thi nhắn riêng cho tôi.


Em kể rằng có một người bạn thân cũng thi đợt này, nhưng kết quả không được như kỳ vọng. Bạn buồn. Nhưng điều khiến bạn buồn hơn cả, là gia đình bạn ấy không những không động viên an ủi mà thậm chí còn đổ thêm áp lực bằng sự trách móc, so sánh và nặng lời.
“Hôm qua, bạn ấy bỏ vào Nam một mình, thầy ạ…”, học trò tôi viết, như một lời thì thầm nghẹn ngào, có phần trách móc người lớn. “Giờ bố mẹ bạn đang rất lo lắng… nhưng em nghĩ điều đó đến quá muộn”.
Tin nhắn kết thúc ở đó, nhưng trong lòng tôi, một điều gì đó cứ day dứt mãi. Từ một câu chuyện cụ thể - như muôn ngàn mảnh ghép khác sau mỗi mùa thi - tôi lại tự hỏi rằng: Phải chăng, thứ khiến một đứa trẻ tuyệt vọng không chỉ là điểm số, mà là khi em thấy mình không còn ai để bấu víu, không còn tình yêu thương nào đủ lớn để níu em lại?.
Là một người thầy, tôi đã dạy các em nhiều điều. Là một người cha, tôi từng cùng con mình bước qua những kỳ thi. Nhưng chỉ đến khi chứng kiến những đứa trẻ phải gánh trên vai kỳ vọng nặng nề - đôi khi còn hơn cả sức học - tôi mới thấy rõ: Có những bài học không nằm trong sách giáo khoa, nhưng ai trong chúng ta cũng cần học lại, nhất là người lớn - những người nghĩ rằng mình đang yêu thương con đúng cách.
Tôi từng đọc lại “Những tấm lòng cao cả” của Edmondo De Amicis vào một buổi chiều sau giờ tan lớp. Cuốn sách cũ, giấy đã ngả vàng, nhưng mỗi dòng chữ vẫn như ấm lên theo năm tháng. Có một đoạn khiến tôi nhớ mãi - về cậu học trò Stardi. Cậu không giỏi giang như bạn bè, thường xuyên bị điểm kém và khiến cha mẹ buồn lòng. Nhưng cậu chưa bao giờ ngừng cố gắng. Cậu nói một câu đầy xúc động: “Con chỉ mong có thể khiến cha tự hào, dù chỉ một lần”.
Tôi tin, trong lòng mỗi đứa trẻ đều có một mong muốn giản dị như thế. Chúng học hành, thi cử, mỏi mòn suốt 12 năm học không chỉ vì tấm bằng hay một chỗ trong trường đại học. Mà sâu xa hơn, các em muốn thấy ánh mắt hài lòng của cha, nụ cười tin tưởng của mẹ. Muốn được công nhận, được tự hào về chính mình. Nhưng tiếc thay, có những ánh mắt chỉ biết cau lại khi điểm thấp, những cái nhìn chỉ sáng lên khi con đạt thủ khoa.
Khi kỳ thi qua đi, điều còn đọng lại không chỉ là điểm số, mà là cách người lớn đã phản ứng trước nó. Một lời trách, một cái lắc đầu, đôi khi sắc bén hơn cả bài trừ điểm trên bảng. Nhiều em mang trong mình vết xước không dễ lành: Cảm giác mình đã phụ lòng cha mẹ, không xứng đáng, “thua kém người ta”… Những suy nghĩ ấy, nếu không được chữa lành bằng tình thương, có thể âm thầm đẩy một đứa trẻ đến chỗ tuyệt vọng.
Tôi không dám trách ai. Làm cha làm mẹ, ai chẳng mong điều tốt đẹp nhất cho con. Nhưng chính vì mong mỏi, kỳ vọng quá nhiều mà nhiều khi ta quên hỏi: Con có mệt không? Con có đang thực sự ổn không? Con có cần một vòng tay, một lời động viên chia sẻ, một chốn yên bình hay không?
Cũng giống như cây non vừa bị mưa bão quật ngã, điều cần nhất không phải là bị lôi dậy rồi bắt đứng thẳng, mà là một khoảng lặng để rễ cây tự hồi sinh. Đôi khi, yêu thương thực sự không nằm ở lời khuyên, càng không nằm ở những lời mắng mỏ giấu dưới cái tên “động viên”. Mà ở sự hiện diện âm thầm, không phán xét, không đòi hỏi. Ở sự tin tưởng rằng: con rồi sẽ ổn, và con không một mình.
Tôi còn nhớ rõ cách đây mới chỉ hai năm, con gái tôi - khi đó mới lớp 6 - lần đầu tiên được chọn vào đội tuyển học sinh giỏi Toán của trường, thi cấp huyện. Là một đứa bé chỉn chu, cẩn thận, có phần cầu toàn, con đã rất háo hức. Tôi cũng vậy - vừa là thầy giáo, vừa là một ông bố vẫn còn những mơ mộng về những tấm giấy khen đầu đời của con.
Con học chăm, vẽ sơ đồ, giải đề, có những hôm ngồi vào bàn học từ chập tối đến khuya. Tôi không giục. Chỉ thầm mong con có được một trải nghiệm thật vui - và nếu có giải, càng tốt.
Nhưng rồi ngày kết quả về, con không có tên. Không giải khuyến khích. Và dĩ nhiên, không có lời chúc mừng nào từ nhà trường, thầy cô, bè bạn.
Con gái tôi không khóc, chỉ lặng lẽ rút vào góc phòng, gấp lại quyển đề đã dày lên vì những nét bút chì. Tôi nhìn thấy ở đó không phải nỗi buồn vì thiếu một tấm giấy khen mà là cảm giác thất vọng với chính mình.
Tối đó, tôi không hỏi vì sao con làm chưa tốt. Tôi chỉ ôm con vào lòng thủ thỉ: “Bố nghĩ con đã học được một điều còn quan trọng hơn cả giải thưởng: Biết cố gắng. Và bố tin vào điều ấy, không phải vào điểm số”.
Con không nói gì. Nhưng trước khi đi ngủ, con chạy sang phòng tôi, thỏ thẻ: “Sau này con vẫn muốn thi tiếp. Vì con thấy mình còn có thể làm tốt hơn”.
Lúc ấy, tôi chợt hiểu: Con không trượt khỏi điều gì cả. Ngược lại, con vừa bước được bước dài trên hành trình trưởng thành. Và tôi, với tất cả tình yêu của một người cha, thấy mình chẳng mong gì hơn thế.
Cuộc đời đâu chỉ đo bằng những lần đứng trên bục nhận giải, hay những con số vừa đủ cao để người khác vỗ tay. Trưởng thành, đôi khi bắt đầu từ một thất bại nhỏ - nếu trong khoảnh khắc ấy, có ai đó không bỏ rơi con trẻ.
Tôi tin rằng, những đứa trẻ khi được lắng nghe, được an ủi đúng lúc, sẽ không gục ngã. Chúng có thể buồn, có thể lùi lại vài bước, nhưng rồi sẽ biết cách bước tiếp bằng chính đôi chân mình - vững vàng hơn, hiểu mình hơn, và thương mình hơn.
Tôi cũng tin, những cha mẹ và thầy cô - nếu đủ dịu dàng để chờ con đi chậm, đủ bao dung để nhìn con học cách đứng lên - rồi sẽ thấy một điều kỳ diệu: Không ai trượt trong tình yêu thương. Vì trong hành trình lớn lên, yêu thương đúng lúc - chính là một dạng điểm số âm thầm, nhưng có thể làm thay đổi cả cuộc đời con trẻ.
Cha mẹ và thầy cô, cần đủ dịu dàng để chờ con đi chậm, sẽ thấy điều kỳ diệu. Ảnh minh họa: ITN

Em kể rằng có một người bạn thân cũng thi đợt này, nhưng kết quả không được như kỳ vọng. Bạn buồn. Nhưng điều khiến bạn buồn hơn cả, là gia đình bạn ấy không những không động viên an ủi mà thậm chí còn đổ thêm áp lực bằng sự trách móc, so sánh và nặng lời.
“Hôm qua, bạn ấy bỏ vào Nam một mình, thầy ạ…”, học trò tôi viết, như một lời thì thầm nghẹn ngào, có phần trách móc người lớn. “Giờ bố mẹ bạn đang rất lo lắng… nhưng em nghĩ điều đó đến quá muộn”.
Tin nhắn kết thúc ở đó, nhưng trong lòng tôi, một điều gì đó cứ day dứt mãi. Từ một câu chuyện cụ thể - như muôn ngàn mảnh ghép khác sau mỗi mùa thi - tôi lại tự hỏi rằng: Phải chăng, thứ khiến một đứa trẻ tuyệt vọng không chỉ là điểm số, mà là khi em thấy mình không còn ai để bấu víu, không còn tình yêu thương nào đủ lớn để níu em lại?.
Là một người thầy, tôi đã dạy các em nhiều điều. Là một người cha, tôi từng cùng con mình bước qua những kỳ thi. Nhưng chỉ đến khi chứng kiến những đứa trẻ phải gánh trên vai kỳ vọng nặng nề - đôi khi còn hơn cả sức học - tôi mới thấy rõ: Có những bài học không nằm trong sách giáo khoa, nhưng ai trong chúng ta cũng cần học lại, nhất là người lớn - những người nghĩ rằng mình đang yêu thương con đúng cách.
Tôi từng đọc lại “Những tấm lòng cao cả” của Edmondo De Amicis vào một buổi chiều sau giờ tan lớp. Cuốn sách cũ, giấy đã ngả vàng, nhưng mỗi dòng chữ vẫn như ấm lên theo năm tháng. Có một đoạn khiến tôi nhớ mãi - về cậu học trò Stardi. Cậu không giỏi giang như bạn bè, thường xuyên bị điểm kém và khiến cha mẹ buồn lòng. Nhưng cậu chưa bao giờ ngừng cố gắng. Cậu nói một câu đầy xúc động: “Con chỉ mong có thể khiến cha tự hào, dù chỉ một lần”.
Tôi tin, trong lòng mỗi đứa trẻ đều có một mong muốn giản dị như thế. Chúng học hành, thi cử, mỏi mòn suốt 12 năm học không chỉ vì tấm bằng hay một chỗ trong trường đại học. Mà sâu xa hơn, các em muốn thấy ánh mắt hài lòng của cha, nụ cười tin tưởng của mẹ. Muốn được công nhận, được tự hào về chính mình. Nhưng tiếc thay, có những ánh mắt chỉ biết cau lại khi điểm thấp, những cái nhìn chỉ sáng lên khi con đạt thủ khoa.
Khi kỳ thi qua đi, điều còn đọng lại không chỉ là điểm số, mà là cách người lớn đã phản ứng trước nó. Một lời trách, một cái lắc đầu, đôi khi sắc bén hơn cả bài trừ điểm trên bảng. Nhiều em mang trong mình vết xước không dễ lành: Cảm giác mình đã phụ lòng cha mẹ, không xứng đáng, “thua kém người ta”… Những suy nghĩ ấy, nếu không được chữa lành bằng tình thương, có thể âm thầm đẩy một đứa trẻ đến chỗ tuyệt vọng.
Tôi không dám trách ai. Làm cha làm mẹ, ai chẳng mong điều tốt đẹp nhất cho con. Nhưng chính vì mong mỏi, kỳ vọng quá nhiều mà nhiều khi ta quên hỏi: Con có mệt không? Con có đang thực sự ổn không? Con có cần một vòng tay, một lời động viên chia sẻ, một chốn yên bình hay không?
Cũng giống như cây non vừa bị mưa bão quật ngã, điều cần nhất không phải là bị lôi dậy rồi bắt đứng thẳng, mà là một khoảng lặng để rễ cây tự hồi sinh. Đôi khi, yêu thương thực sự không nằm ở lời khuyên, càng không nằm ở những lời mắng mỏ giấu dưới cái tên “động viên”. Mà ở sự hiện diện âm thầm, không phán xét, không đòi hỏi. Ở sự tin tưởng rằng: con rồi sẽ ổn, và con không một mình.
Tôi còn nhớ rõ cách đây mới chỉ hai năm, con gái tôi - khi đó mới lớp 6 - lần đầu tiên được chọn vào đội tuyển học sinh giỏi Toán của trường, thi cấp huyện. Là một đứa bé chỉn chu, cẩn thận, có phần cầu toàn, con đã rất háo hức. Tôi cũng vậy - vừa là thầy giáo, vừa là một ông bố vẫn còn những mơ mộng về những tấm giấy khen đầu đời của con.
Con học chăm, vẽ sơ đồ, giải đề, có những hôm ngồi vào bàn học từ chập tối đến khuya. Tôi không giục. Chỉ thầm mong con có được một trải nghiệm thật vui - và nếu có giải, càng tốt.
Nhưng rồi ngày kết quả về, con không có tên. Không giải khuyến khích. Và dĩ nhiên, không có lời chúc mừng nào từ nhà trường, thầy cô, bè bạn.
Con gái tôi không khóc, chỉ lặng lẽ rút vào góc phòng, gấp lại quyển đề đã dày lên vì những nét bút chì. Tôi nhìn thấy ở đó không phải nỗi buồn vì thiếu một tấm giấy khen mà là cảm giác thất vọng với chính mình.
Tối đó, tôi không hỏi vì sao con làm chưa tốt. Tôi chỉ ôm con vào lòng thủ thỉ: “Bố nghĩ con đã học được một điều còn quan trọng hơn cả giải thưởng: Biết cố gắng. Và bố tin vào điều ấy, không phải vào điểm số”.
Con không nói gì. Nhưng trước khi đi ngủ, con chạy sang phòng tôi, thỏ thẻ: “Sau này con vẫn muốn thi tiếp. Vì con thấy mình còn có thể làm tốt hơn”.
Lúc ấy, tôi chợt hiểu: Con không trượt khỏi điều gì cả. Ngược lại, con vừa bước được bước dài trên hành trình trưởng thành. Và tôi, với tất cả tình yêu của một người cha, thấy mình chẳng mong gì hơn thế.
Cuộc đời đâu chỉ đo bằng những lần đứng trên bục nhận giải, hay những con số vừa đủ cao để người khác vỗ tay. Trưởng thành, đôi khi bắt đầu từ một thất bại nhỏ - nếu trong khoảnh khắc ấy, có ai đó không bỏ rơi con trẻ.
Tôi tin rằng, những đứa trẻ khi được lắng nghe, được an ủi đúng lúc, sẽ không gục ngã. Chúng có thể buồn, có thể lùi lại vài bước, nhưng rồi sẽ biết cách bước tiếp bằng chính đôi chân mình - vững vàng hơn, hiểu mình hơn, và thương mình hơn.
Tôi cũng tin, những cha mẹ và thầy cô - nếu đủ dịu dàng để chờ con đi chậm, đủ bao dung để nhìn con học cách đứng lên - rồi sẽ thấy một điều kỳ diệu: Không ai trượt trong tình yêu thương. Vì trong hành trình lớn lên, yêu thương đúng lúc - chính là một dạng điểm số âm thầm, nhưng có thể làm thay đổi cả cuộc đời con trẻ.
Chia sẻ
câu chuyện giáo dụccha mẹ cần lắng nghecha mẹ thấu hiểu con
Theo Nguyễn Đình Ánh (Giáo viên Trường THPT Nghi Lộc 2, Phúc Lộc, Nghệ An)
giaoducthoidai.vn
Theo: giaoducthoidai.vn
2025/07/30 07:32 (GMT+7)

Xem thêm Trao đổi - kết nối

Tái định hình dạy và học Toán trong kỷ nguyên số
Trao đổi - kết nối

Tái định hình dạy và học Toán trong kỷ nguyên số

Phân luồng sau THCS: Quyền chọn đã rõ, cần tư vấn trúng
Trao đổi - kết nối

Phân luồng sau THCS: Quyền chọn đã rõ, cần tư vấn trúng

Người học có thể bị hạn chế khả năng tư duy và sáng tạo ngôn ngữ nếu lạm dụng AI
Trao đổi - kết nối

Người học có thể bị hạn chế khả năng tư duy và sáng tạo ngôn ngữ nếu lạm dụng AI

Chuẩn bị vào lớp 1: Điều trẻ cần không chỉ là kiến thức
Trao đổi - kết nối

Chuẩn bị vào lớp 1: Điều trẻ cần không chỉ là kiến thức

Cô giáo Ngữ văn Đà Nẵng chia sẻ bí kíp ôn thi giai đoạn nước rút cho HS lớp 9
Trao đổi - kết nối

Cô giáo Ngữ văn Đà Nẵng chia sẻ bí kíp ôn thi giai đoạn nước rút cho HS lớp 9

Đổi mới mô hình tăng trưởng - 'chìa khóa' để Huế bứt phá trong kỷ nguyên mới
Trao đổi - kết nối

Đổi mới mô hình tăng trưởng - 'chìa khóa' để Huế bứt phá trong kỷ nguyên mới

Mới nhất

2026-04-16 10:31

Sân chơi sáng tạo để giáo dục về quyền trẻ em

GD&TĐ - Bằng các trò chơi trí tuệ và tiểu phẩm, trẻ bước đầu nhận biết một số quyền cơ bản của mình như quyền được yêu thương, chăm sóc, bảo vệ.

Sân chơi sáng tạo để giáo dục về quyền trẻ em
2026-04-16 10:31

Đổi mới chăm sóc sức khỏe học đường để phòng bệnh từ sớm

GD&TĐ - Phòng tránh các bệnh không lây nhiễm, chuyên gia khuyến nghị, trường học cần tăng cường giáo dục thể chất để học sinh vận động ít nhất 60 phút/ngày.

Đổi mới chăm sóc sức khỏe học đường để phòng bệnh từ sớm
2026-04-16 10:31

Xây dựng trường học không khói thuốc: Gia đình - 'Hàng rào' quan trọng

GD&TĐ - Sự gắn kết chặt chẽ giữa giáo viên và phụ huynh sẽ tạo nên 'hàng rào' vững chắc, giúp quản lý học sinh hiệu quả cả trong và ngoài trường học.

Xây dựng trường học không khói thuốc: Gia đình - 'Hàng rào' quan trọng
2026-04-16 10:30

3 đội Robotics LSTS đại diện cho tài năng Việt Nam chinh phục VEX World Championship 2026

Từ ngày 21 - 30/4, 3 đội Robotics LSTS - 3 đội xuất sắc đại diện cho tài năng Việt Nam sẽ chính thức lên đường chinh phục VEX World Championship 2026.

3 đội Robotics LSTS đại diện cho tài năng Việt Nam chinh phục VEX World Championship 2026
2026-04-16 10:28

Phát triển văn hóa đọc: Ngành xuất bản đứng trước cơ hội 10 tỷ USD

(CLO) Trong kỷ nguyên của công nghệ số và trí tuệ nhân tạo, văn hóa đọc vẫn là nền tảng không thể thay thế của sự phát triển bền vững.

Phát triển văn hóa đọc: Ngành xuất bản đứng trước cơ hội 10 tỷ USD
2026-04-16 10:22

Chuẩn nghề nghiệp giáo viên mầm non: Nâng chất đội ngũ từ 3 nhóm tiêu chuẩn

GD&TĐ - Bộ GD&ĐT vừa ban hành Thông tư số 28/2026/TT-BGDĐT quy định chuẩn nghề nghiệp giáo viên mầm non (Thông tư số 28).

Chuẩn nghề nghiệp giáo viên mầm non: Nâng chất đội ngũ từ 3 nhóm tiêu chuẩn
2026-04-16 10:22

Doanh nghiệp ‘trải thảm đỏ’ đón sinh viên EPU với cơ hội việc làm lương hấp dẫn

GD&TĐ - Ngày 16/4, Trường Đại học Điện lực (EPU) tổ chức ngày hội tuyển dụng thu hút nhiều doanh nghiệp lớn với hàng nghìn cơ hội việc làm cho sinh viên.

Doanh nghiệp ‘trải thảm đỏ’ đón sinh viên EPU với cơ hội việc làm lương hấp dẫn
2026-04-16 10:21

Trang bị kỹ năng phòng đuối nước, bảo đảm an toàn cho học sinh

GD&TĐ - Trước kỳ nghỉ hè, trường học ở Phú Thọ chú trọng trang bị kỹ năng phòng đuối nước cho học sinh.

Trang bị kỹ năng phòng đuối nước, bảo đảm an toàn cho học sinh
2026-04-16 10:20

Phú Thọ đứng thứ 2 toàn quốc tại sân chơi Trạng nguyên Tiếng Việt quốc gia

GD&TĐ - Năm học 2025-2026, tỉnh Phú Thọ đứng thứ 2 toàn quốc về số lượng và chất lượng giải sân chơi Trạng nguyên Tiếng Việt trên internet cấp quốc gia.

Phú Thọ đứng thứ 2 toàn quốc tại sân chơi Trạng nguyên Tiếng Việt quốc gia
2026-04-16 10:12

Giữ hồn Mường trong nếp nhà sàn

GD&TĐ - Ven lòng hồ sông Đà, giữa những đổi thay của đời sống hiện đại, nhiều gia đình người Mường vẫn gìn giữ nếp nhà sàn truyền thống như muốn lưu lại hồn cốt văn hóa của dân tộc mình.

Giữ hồn Mường trong nếp nhà sàn