Trang điện tử Cầu Vồng Tuổi Thơ
  • Trang chủ
  • Giáo dục - Học đường
  • Giáo dục thể chất
  • Giáo dục kỹ năng
  • Trao đổi - kết nối
  • Học tập ngoại khoá
  • Văn hóa
  • Nhịp điệu cuộc sống
  • Đa phương tiện
  • Trang chủ
  • Giáo dục - Học đường
  • Giáo dục thể chất
  • Giáo dục kỹ năng
  • Trao đổi - kết nối
  • Học tập ngoại khoá
  • Văn hóa
  • Nhịp điệu cuộc sống
  • Đa phương tiện
Trang điện tử Cầu Vồng Tuổi Thơ

Trang thông tin điện tử tổng hợp Cầu Vồng Tuổi Thơ

Giấy phép thiết lập Trang thông tin điện tử tổng hợp Số 176/GP-STTTT do Sở thông tin & Truyền thông Thành phố Hà Nội cấp ngày 2/12/2024

Công ty Cổ phần Truyền thông và Giáo dục Cầu Vồng

Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh số 0108503753 do Sở Kế hoạch và Đầu tư Thành phố Hà Nội cấp ngày 08/11/2018

Email: [email protected]

Địa chỉ: TT28-29, Honor Village, Số 204 Đường Nguyễn Tuân, Thanh Xuân, Hà Nội

Phụ trách nội dung

Phạm Thị Thu Thảo

Chức danh: Trưởng nhóm nội dung điện tử

Điện thoại: 0904255215

Email: [email protected]

Liên hệ

0904255215

Bản quyền thuộc về Cầu Vồng EDM

Làng chài miền duyên hải

2026/07/31 14:31

GD&TĐ - Tàu chạm ga Ninh Hòa, chừng vài chục phút nữa sẽ về Nha Trang, một cái tên đã lấp lánh trong tâm tưởng tôi từ lâu như miền đất hứa của gió và muối.


Đặt chân đến dải đất duyên hải này, tôi thầm tự hứa sẽ ngắm nhìn Tổ quốc từ biển cả, nơi mà bờ cát trắng và sóng vỗ thì thầm những câu chuyện ngàn đời.
Một thoáng ta đến, một chốn ta thương.
Bốn ngày ở Nha Trang, nắng có khi vàng như mật ong, mưa có lúc rơi lất phất mà lòng biển lại gieo những nỗi niềm riêng. Như lời hứa với chính mình, tôi xuống Vĩnh Nguyên. Tôi theo chân chị Nhi, đi từ Vĩnh Thái vào trung tâm thành phố rồi rẽ dọc theo đường Trần Phú khoảng bốn cây số.
Người ta bây giờ quen gọi những con đường mới, nhưng với tôi, Vĩnh Nguyên vẫn là cái tên cũ, mộc mạc và thân thương. Tôi đến đây vào một chiều nắng tràn ngập. Ánh nắng ở vùng biển này như mang theo hơi thở của đại dương, mát rượi, dịu dàng khiến lòng người phơi phới.
Trước mắt tôi là một làng chài nhỏ nép mình bên bờ kè hướng ra biển. Tôi hay nghĩ vẩn vơ rằng, ở Nha Trang, người ta thích đặt tên địa danh bắt đầu bằng chữ “Vĩnh”. Với tôi, chữ Vĩnh ấy như “vĩnh cửu”, bền lâu, như một lời thầm nguyện của những ngư dân bám biển, muốn giữ lấy tấc đất, thước sóng của quê hương mình. Người xưa có câu hát:
“Nha Trang xuống Chụt bao xa
Kẻ vô mua đệm, người ra mua chằng...”.
Làng Chụt, cái tên nghe như một tiếng gọi đầy mến thương, nằm khiêm nhường quanh eo biển sóng vỗ. Người kể rằng, xưa kia đây là chỗ núp gió cho những con thuyền, một bến đỗ bình yên giữa bao la sóng nước. Ngôi làng nhỏ bám biển ấy, thuở ban đầu chỉ là những căn chòi đơn sơ, đủ cho một gia đình quây quần. Người ta vẫn gọi bằng cái tên mộc mạc: Xóm “nhà chồ” Vĩnh Nguyên.
Những mái nhà chồ được dựng nên từ phế liệu, từ những tấm ngói xi măng cũ kỹ, ngày ngày được gia cố, vá víu để chống chọi với những trận bão gầm rú từ khơi xa. Sóng đánh từng hồi trắng xóa, len lỏi vào từng khớp cột như muốn thử thách lòng gan dạ của con người.
Gió phần phật thổi mạnh, cuốn theo mùi biển, thế mà làng chài vẫn sừng sững ở đó, gồng mình lên để mưu sinh. Đôi khi biển lặng, vẻ yên bình lại nở rạng rỡ trên đôi môi rám nắng của những người kéo lưới về. Và khi tối muộn, tôi đoán rằng hành trình ra khơi của một ngày mới lại sắp bắt đầu.
Lần đầu tiên đặt chân đến đây, tôi lang thang một cách vô tư, thả hồn theo từng con sóng. Bờ Vĩnh Nguyên hiện ra như một tọa độ lý tưởng cho những kẻ trẻ tuổi, không quá ồn ào, cũng chẳng hào nhoáng như những điểm du lịch khác. Tôi vẫn mong mỏi bắt được những “khoảnh khắc đắt giá” của riêng mình, những khoảnh khắc mà thiên nhiên và lòng người hòa quyện.
Gió thổi, nắng gắt, hơi biển mang theo vị mặn khiến tóc tai tôi rối bời, nhưng lòng lại thấy nhẹ tênh. Đoạn bờ kè dài hơn năm trăm mét vẫn giữ nguyên vẻ đơn sơ, bình dị mà yên bình của làng Chụt. Bờ kè nay đã mới, vững chãi như một thành trì, ôm ấp lấy ngôi làng đang nép mình dưới chân núi. Nơi giao thoa giữa đất và biển ấy càng tô đậm thêm ý chí bám biển của những ngư dân nơi đây.
Khi tàu thuyền bắt đầu cập bến, đó là lúc gió dịu mát nhất, vẫn còn vương chút ánh nắng yếu ớt cuối ngày. Trên bờ cao, những người đàn ông trung niên khoan thai đứng hóng gió, họ như những pho tượng đúc giữa trời chiều. Đám trẻ con cười giòn tan, chạy nhảy trên từng bậc thang của bờ kè.
Có những chiều thong dong tư lự, có những lúc hối hả như mặt biển triều cường. Nước dâng lên đập vào bờ, làm chững lại bước chân của những chú cua lúc nhúc bò trên cát. Những chiếc thuyền thúng úp ngược, gác lại dưới nắng chiều, lặng im như một điềm lành cho chuyến ra khơi ngày mai. Trên nóc mỗi con thuyền, lá cờ đỏ sao vàng phấp phới bay, mang theo một khí thế hừng hực.
Màu đỏ tươi thắm ấy phản chiếu trên mạn thuyền, như một biểu tượng của Tổ quốc trong tim mỗi người dân biển, đi muôn nẻo vươn khơi. Những chiếc thúng chai đủ màu xanh đỏ dập dềnh trước sóng, như kiếp người cứ lênh đênh trên bể dâu. Hơi biển phả vào đời, mặn mòi những vất vả, những ngọt bùi sung túc hay những lo toan.
Minh họa/INT.

Nắng biển nhuộm màu trên từng tấm ván ghe, rồi thấm nhuần vào da thịt những con người ở đó, hun đúc nên sự kiên cường và một đức tính chịu thương chịu khó hiếm có. Họ đứng đó, nơi cửa ngõ của đại dương mênh mông, ngắm nhìn biển của họ, núi của họ, và sự sống đang đơm hoa kết trái trên những chuyến hải trình.
Một thoáng Vĩnh Nguyên trong tôi là thế. Tôi không sinh ra ở miền biển, cũng chẳng phải lo lắng về tiền dầu, tiền lưới mỗi chuyến ra khơi, vậy mà mỗi khi thấy tàu đầy ắp cá trở về, lòng tôi lại háo hức khôn nguôi. “Chim, thu, nụ, đé” - những tên gọi dân dã ấy vang lên như món quà quý giá mà biển cả, vùng biển vàng biển bạc, ban tặng cho người ngư dân.
Chợ bình minh nhộn nhịp, bày biện đủ thứ tôm cá tươi roi rói. Những ồn ào náo nhiệt của khu chợ cá nhỏ bé làm tôi chợt nhớ về khu chợ quê ngày bé, khi còn theo mẹ đi chợ sớm. Cá hố trắng muốt, cá ngừ to chắc thịt, cá mú xám xám với những đốm đen trên mình. “Chỉ đủ tiền dầu thôi”, họ nói với nụ cười khiêm nhường. Nhưng trong cái nắng sớm, tôi thấy hạnh phúc như ánh lên từ đôi mắt họ, một niềm vui giản dị, sâu lắng đến vô ngần.
Khoảnh khắc thoải mái nhất với tôi là lúc ngắm biển về đêm. Nó là sự pha trộn của muôn vàn cảm xúc. Khi những chiếc thuyền cuối cùng cập bến, biển bắt đầu những trận sóng thét gào, tôi lại mông lung nghĩ về những câu chuyện tương phùng. Những pha sáng của thuyền xa hiện mỗi lúc một rõ, nhưng vẫn lênh đênh trên mặt sóng nhấp nhô.
Có lúc tôi cứ ngỡ cả một dải tàu san sát nhau cùng tiến về trước mắt. Khung cảnh bừng sáng lên, từ những ánh đèn của ngày tàn, xuyên suốt vào tận trong đêm thâu. Sóng lăn tăn, đập vào bờ cát mịn, cuộn nhẹ nhàng như phủ một tấm chăn êm ái lên cho đêm thanh tĩnh. Tôi ngồi đó, nghe sóng vỗ thì thầm, nghe chuyện đời, chuyện người, nghe cả lòng mình như rung lên những nốt trầm xao xuyến.
Tôi vẫn hay nghĩ, chính bản thân mình đã mang nặng một mối ân tình với vùng duyên hải này. Nơi miền ven biển uốn lượn, như một dải lụa mềm ôm ấp lấy đất trời.
Sóng vỗ rì rào, lùa bọt trắng vào bãi cát. Cuốn đi, cuốn vào, như lòng người trước biển, chẳng bao giờ dứt.
Minh họa/INT

Đặt chân đến dải đất duyên hải này, tôi thầm tự hứa sẽ ngắm nhìn Tổ quốc từ biển cả, nơi mà bờ cát trắng và sóng vỗ thì thầm những câu chuyện ngàn đời.
Một thoáng ta đến, một chốn ta thương.
Bốn ngày ở Nha Trang, nắng có khi vàng như mật ong, mưa có lúc rơi lất phất mà lòng biển lại gieo những nỗi niềm riêng. Như lời hứa với chính mình, tôi xuống Vĩnh Nguyên. Tôi theo chân chị Nhi, đi từ Vĩnh Thái vào trung tâm thành phố rồi rẽ dọc theo đường Trần Phú khoảng bốn cây số.
Người ta bây giờ quen gọi những con đường mới, nhưng với tôi, Vĩnh Nguyên vẫn là cái tên cũ, mộc mạc và thân thương. Tôi đến đây vào một chiều nắng tràn ngập. Ánh nắng ở vùng biển này như mang theo hơi thở của đại dương, mát rượi, dịu dàng khiến lòng người phơi phới.
Trước mắt tôi là một làng chài nhỏ nép mình bên bờ kè hướng ra biển. Tôi hay nghĩ vẩn vơ rằng, ở Nha Trang, người ta thích đặt tên địa danh bắt đầu bằng chữ “Vĩnh”. Với tôi, chữ Vĩnh ấy như “vĩnh cửu”, bền lâu, như một lời thầm nguyện của những ngư dân bám biển, muốn giữ lấy tấc đất, thước sóng của quê hương mình. Người xưa có câu hát:
“Nha Trang xuống Chụt bao xa
Kẻ vô mua đệm, người ra mua chằng...”.
Làng Chụt, cái tên nghe như một tiếng gọi đầy mến thương, nằm khiêm nhường quanh eo biển sóng vỗ. Người kể rằng, xưa kia đây là chỗ núp gió cho những con thuyền, một bến đỗ bình yên giữa bao la sóng nước. Ngôi làng nhỏ bám biển ấy, thuở ban đầu chỉ là những căn chòi đơn sơ, đủ cho một gia đình quây quần. Người ta vẫn gọi bằng cái tên mộc mạc: Xóm “nhà chồ” Vĩnh Nguyên.
Những mái nhà chồ được dựng nên từ phế liệu, từ những tấm ngói xi măng cũ kỹ, ngày ngày được gia cố, vá víu để chống chọi với những trận bão gầm rú từ khơi xa. Sóng đánh từng hồi trắng xóa, len lỏi vào từng khớp cột như muốn thử thách lòng gan dạ của con người.
Gió phần phật thổi mạnh, cuốn theo mùi biển, thế mà làng chài vẫn sừng sững ở đó, gồng mình lên để mưu sinh. Đôi khi biển lặng, vẻ yên bình lại nở rạng rỡ trên đôi môi rám nắng của những người kéo lưới về. Và khi tối muộn, tôi đoán rằng hành trình ra khơi của một ngày mới lại sắp bắt đầu.
Lần đầu tiên đặt chân đến đây, tôi lang thang một cách vô tư, thả hồn theo từng con sóng. Bờ Vĩnh Nguyên hiện ra như một tọa độ lý tưởng cho những kẻ trẻ tuổi, không quá ồn ào, cũng chẳng hào nhoáng như những điểm du lịch khác. Tôi vẫn mong mỏi bắt được những “khoảnh khắc đắt giá” của riêng mình, những khoảnh khắc mà thiên nhiên và lòng người hòa quyện.
Gió thổi, nắng gắt, hơi biển mang theo vị mặn khiến tóc tai tôi rối bời, nhưng lòng lại thấy nhẹ tênh. Đoạn bờ kè dài hơn năm trăm mét vẫn giữ nguyên vẻ đơn sơ, bình dị mà yên bình của làng Chụt. Bờ kè nay đã mới, vững chãi như một thành trì, ôm ấp lấy ngôi làng đang nép mình dưới chân núi. Nơi giao thoa giữa đất và biển ấy càng tô đậm thêm ý chí bám biển của những ngư dân nơi đây.
Khi tàu thuyền bắt đầu cập bến, đó là lúc gió dịu mát nhất, vẫn còn vương chút ánh nắng yếu ớt cuối ngày. Trên bờ cao, những người đàn ông trung niên khoan thai đứng hóng gió, họ như những pho tượng đúc giữa trời chiều. Đám trẻ con cười giòn tan, chạy nhảy trên từng bậc thang của bờ kè.
Có những chiều thong dong tư lự, có những lúc hối hả như mặt biển triều cường. Nước dâng lên đập vào bờ, làm chững lại bước chân của những chú cua lúc nhúc bò trên cát. Những chiếc thuyền thúng úp ngược, gác lại dưới nắng chiều, lặng im như một điềm lành cho chuyến ra khơi ngày mai. Trên nóc mỗi con thuyền, lá cờ đỏ sao vàng phấp phới bay, mang theo một khí thế hừng hực.
Màu đỏ tươi thắm ấy phản chiếu trên mạn thuyền, như một biểu tượng của Tổ quốc trong tim mỗi người dân biển, đi muôn nẻo vươn khơi. Những chiếc thúng chai đủ màu xanh đỏ dập dềnh trước sóng, như kiếp người cứ lênh đênh trên bể dâu. Hơi biển phả vào đời, mặn mòi những vất vả, những ngọt bùi sung túc hay những lo toan.
Minh họa/INT.

Nắng biển nhuộm màu trên từng tấm ván ghe, rồi thấm nhuần vào da thịt những con người ở đó, hun đúc nên sự kiên cường và một đức tính chịu thương chịu khó hiếm có. Họ đứng đó, nơi cửa ngõ của đại dương mênh mông, ngắm nhìn biển của họ, núi của họ, và sự sống đang đơm hoa kết trái trên những chuyến hải trình.
Một thoáng Vĩnh Nguyên trong tôi là thế. Tôi không sinh ra ở miền biển, cũng chẳng phải lo lắng về tiền dầu, tiền lưới mỗi chuyến ra khơi, vậy mà mỗi khi thấy tàu đầy ắp cá trở về, lòng tôi lại háo hức khôn nguôi. “Chim, thu, nụ, đé” - những tên gọi dân dã ấy vang lên như món quà quý giá mà biển cả, vùng biển vàng biển bạc, ban tặng cho người ngư dân.
Chợ bình minh nhộn nhịp, bày biện đủ thứ tôm cá tươi roi rói. Những ồn ào náo nhiệt của khu chợ cá nhỏ bé làm tôi chợt nhớ về khu chợ quê ngày bé, khi còn theo mẹ đi chợ sớm. Cá hố trắng muốt, cá ngừ to chắc thịt, cá mú xám xám với những đốm đen trên mình. “Chỉ đủ tiền dầu thôi”, họ nói với nụ cười khiêm nhường. Nhưng trong cái nắng sớm, tôi thấy hạnh phúc như ánh lên từ đôi mắt họ, một niềm vui giản dị, sâu lắng đến vô ngần.
Khoảnh khắc thoải mái nhất với tôi là lúc ngắm biển về đêm. Nó là sự pha trộn của muôn vàn cảm xúc. Khi những chiếc thuyền cuối cùng cập bến, biển bắt đầu những trận sóng thét gào, tôi lại mông lung nghĩ về những câu chuyện tương phùng. Những pha sáng của thuyền xa hiện mỗi lúc một rõ, nhưng vẫn lênh đênh trên mặt sóng nhấp nhô.
Có lúc tôi cứ ngỡ cả một dải tàu san sát nhau cùng tiến về trước mắt. Khung cảnh bừng sáng lên, từ những ánh đèn của ngày tàn, xuyên suốt vào tận trong đêm thâu. Sóng lăn tăn, đập vào bờ cát mịn, cuộn nhẹ nhàng như phủ một tấm chăn êm ái lên cho đêm thanh tĩnh. Tôi ngồi đó, nghe sóng vỗ thì thầm, nghe chuyện đời, chuyện người, nghe cả lòng mình như rung lên những nốt trầm xao xuyến.
Tôi vẫn hay nghĩ, chính bản thân mình đã mang nặng một mối ân tình với vùng duyên hải này. Nơi miền ven biển uốn lượn, như một dải lụa mềm ôm ấp lấy đất trời.
Sóng vỗ rì rào, lùa bọt trắng vào bãi cát. Cuốn đi, cuốn vào, như lòng người trước biển, chẳng bao giờ dứt.
Chia sẻ
Làng chài miền duyên hảivẻ đẹp cuộc sốngTản mạndải đất duyên hảiNha TrangLàng Chụt
Theo Thảo
giaoducthoidai.vn
Theo: giaoducthoidai.vn
2026/07/31 12:25 (GMT+7)

Xem thêm Văn hóa

'Rạng rỡ văn hiến Việt Nam' tôn vinh di sản của Danh nhân văn hóa Lê Quý Đôn
Văn hóa

'Rạng rỡ văn hiến Việt Nam' tôn vinh di sản của Danh nhân văn hóa Lê Quý Đôn

Ra mắt chương trình nghệ thuật 'Chuyện Hà Nội – Một ngày rất Hà Nội'
Văn hóa

Ra mắt chương trình nghệ thuật 'Chuyện Hà Nội – Một ngày rất Hà Nội'

'Rạng rỡ văn hiến Việt Nam' tôn vinh di sản Danh nhân văn hóa Lê Quý Đôn
Văn hóa

'Rạng rỡ văn hiến Việt Nam' tôn vinh di sản Danh nhân văn hóa Lê Quý Đôn

Thú vị vườn hồng được đặt tên đường tại Sa Đéc
Văn hóa

Thú vị vườn hồng được đặt tên đường tại Sa Đéc

Hà Nội đón hơn 21 triệu lượt khách trong 7 tháng đầu năm 2026
Văn hóa

Hà Nội đón hơn 21 triệu lượt khách trong 7 tháng đầu năm 2026

Du lịch Ninh Bình thu gần 1.384 tỷ đồng trong tháng 7
Văn hóa

Du lịch Ninh Bình thu gần 1.384 tỷ đồng trong tháng 7

Mới nhất

2026-07-31 13:52

Hướng tới mô hình trường phổ thông xã hội chủ nghĩa trong điều kiện mới

GD&TĐ - Mô hình trường phổ thông XHCN phải lấy sự phát triển toàn diện của người học làm trung tâm, bảo đảm công bằng trong tiếp cận giáo dục.

Hướng tới mô hình trường phổ thông xã hội chủ nghĩa trong điều kiện mới
2026-07-31 13:52

Doanh nghiệp đồng hành đào tạo nghề, mở rộng cơ hội việc làm

GD&TĐ - Hưng Yên đẩy mạnh mô hình gắn kết giữa cơ sở giáo dục nghề nghiệp và doanh nghiệp trong đào tạo nhằm nâng cao chất lượng nguồn nhân lực.

Doanh nghiệp đồng hành đào tạo nghề, mở rộng cơ hội việc làm
2026-07-31 13:51

Hoàn thiện mạng lưới giáo dục chuyên biệt và giáo dục hòa nhập

GD&TĐ - Quy hoạch hệ thống GD người khuyết tật đang được triển khai đồng bộ, từng bước mở rộng cơ hội học tập, nhưng vẫn còn thách thức cần tháo gỡ.

Hoàn thiện mạng lưới giáo dục chuyên biệt và giáo dục hòa nhập
2026-07-31 13:51

Phú Thọ gỡ vướng cho dự án Cơ sở giáo dục và đào tạo nghề gần 664 tỷ đồng

GD&TĐ - Dự án Cơ sở giáo dục và đào tạo nghề thành phố Vĩnh Yên được yêu cầu đẩy nhanh giải phóng mặt bằng, phấn đấu khởi công trong tháng 10/2026.

Phú Thọ gỡ vướng cho dự án Cơ sở giáo dục và đào tạo nghề gần 664 tỷ đồng
2026-07-31 13:51

Chuẩn mới cho đào tạo nhân lực chất lượng cao

GD&TĐ - Đào tạo nhân lực chất lượng cao theo chuẩn quốc tế đang đặt ra yêu cầu đổi mới mạnh mẽ đối với giáo dục đại học.

Chuẩn mới cho đào tạo nhân lực chất lượng cao
2026-07-31 13:51

Xây dựng kế hoạch giáo dục nhà trường phát huy quyền tự chủ và đổi mới

GD&TĐ - Năm học 2025-2026, 100% trường phổ thông đã xây dựng kế hoạch giáo dục nhà trường, phát huy quyền tự chủ, linh hoạt và đáp ứng yêu cầu đổi mới.

Xây dựng kế hoạch giáo dục nhà trường phát huy quyền tự chủ và đổi mới
2026-07-31 13:51

Nguyên Bộ trưởng Bộ Giáo dục Phạm Minh Hạc từ trần

GD&TĐ - GS.TSKH.VS, NGND Phạm Minh Hạc - nguyên Bộ trưởng Bộ Giáo dục, nhà khoa học lớn của giáo dục Việt Nam - đã từ trần, hưởng thọ 92 tuổi.

Nguyên Bộ trưởng Bộ Giáo dục Phạm Minh Hạc từ trần
2026-07-31 13:49

Mức đăng ký tuyển sinh cao nhất trong những năm qua của Học viện Ngân hàng

GD&TĐ - Năm 2026, Học viện Ngân hàng ghi nhận lượng thí sinh và nguyện vọng đăng ký cao kỷ lục, tăng 50% so với năm ngoái.

Mức đăng ký tuyển sinh cao nhất trong những năm qua của Học viện Ngân hàng
2026-07-31 13:49

Chủ nhân Giải Nobel Kinh tế 2013 truyền cảm hứng cho nhà khoa học trẻ Việt Nam

GD&TĐ - GS Lars Peter Hansen- Giải Nobel Kinh tế năm 2013 đã đến Hà Nội cùng các chuyên gia trong nước, quốc tế truyền cảm hứng cho các nhà nghiên cứu trẻ.

Chủ nhân Giải Nobel Kinh tế 2013 truyền cảm hứng cho nhà khoa học trẻ Việt Nam
2026-07-31 13:49

UBND tỉnh Đồng Tháp ký kết hợp tác chiến lược với Đại học Cần Thơ

GD&TĐ - Ngày 31/7, UBND tỉnh Đồng Tháp và Đại học Cần Thơ ký kết Thỏa thuận hợp tác giai đoạn 2026 - 2030 nhằm thúc đẩy phát triển toàn diện.

UBND tỉnh Đồng Tháp ký kết hợp tác chiến lược với Đại học Cần Thơ