GD&TĐ - Cô Trần Thị Thảo, giáo viên Trường PTDTBT Tiểu học Dào San (Lai Châu) đã dành hơn 11 năm kiên trì mang con chữ đến với học trò và đồng bào vùng biên.
Niềm vui nghề giáo
Ở độ cao hơn 1.500 mét so, xã Dào San quanh năm chìm trong mây trắng, gió biên giới thổi hun hút qua những dãy núi đá tai mèo. Nơi vùng cao ấy, có một nhà giáo đã dành hơn 11 năm thanh xuân miệt mài gieo từng con chữ, mang tri thức đến cho học trò và đồng bào dân tộc thiểu số. Đó là cô Trần Thị Thảo, giáo viên Trường PTDTBT Tiểu học Dào San.
Từ năm 2014 khi vừa mới ra trường, cô Thảo chọn Dào San - một xã vùng cao còn nhiều khó khăn của tỉnh Lai Châu làm nơi dừng chân. Cái duyên với nghề, với học trò vùng biên từ đó đã thành một phần máu thịt.
“Mỗi ngày đến trường chính là một niềm vui. Công tác ở vùng cao giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về cuộc sống, phong tục của bà con các dân tộc. Hơn thế nữa, chính tình cảm mộc mạc của người dân nơi đây khiến tôi thêm yêu nghề, yêu mảnh đất này hơn bao giờ hết”, cô Thảo tâm sự.
Cô Trần Thị Thảo đã có hơn 11 năm gắn bó với vùng đất Dào San.
Những năm gần đây, ngoài việc dạy học sinh tiểu học, cô Thảo còn đảm nhận thêm một nhiệm vụ đặc biệt là đứng lớp xóa mù chữ cho đồng bào dân tộc. Đó là những lớp học nhỏ với học viên chủ yếu là phụ nữ trung niên và người lớn tuổi trong bản, có người chưa từng được cầm bút, có người quên mất cách viết tên mình.
“Điều thôi thúc tôi tham gia lớp xóa mù chữ là mong bà con biết đọc, viết để tự tin hơn trong giao tiếp và có thể đọc thông tin, ký tên, đi làm ăn xa phát triển kinh tế”, cô Thảo chia sẻ. Với cô, hạnh phúc đôi khi chỉ là được nhìn thấy sự hào hứng trong ánh mắt của người phụ nữ lần đầu tiên cầm bút viết nên tên mình.
Tuy nhiên, chặng đường nào cũng sẽ có những đoạn cua khúc khuỷu. Lớp học của cô quy tụ đủ mọi lứa tuổi, nghề nghiệp, hoàn cảnh. Có người đã ngoài 50, tay cứng khô vì cuốc nương; có người là mẹ trẻ vừa học vừa bế con; có anh thanh niên sau ngày dài làm rẫy lại gắng gượng đến lớp, đôi mắt thấm mệt nhưng vẫn chăm chú.
Những nét chữ của các học viên lớp xóa mù chữ đem lại hi vọng về tương lai tươi sáng hơn.
“Có những học viên không biết cầm bút, phát âm khó, viết mãi không ra nét chữ. Có người bận mùa vụ, có người đi làm xa, lớp học vắng đi vài buổi rồi lại quay về. Nhiều khi nhìn những đôi tay chai sạn cố nắn nót từng con chữ, tôi thương đến rưng rưng,” cô Thảo kể.
Trong lớp học của cô Trần Thị Thảo, mỗi học viên là một mảnh đời riêng. Có người mẹ trẻ vừa học vừa bế con trên đùi, thỉnh thoảng lại dỗ con nín để tiếp tục đánh vần. Cũng có anh thanh niên sau một ngày làm rẫy mệt nhoài, vẫn gắng đến lớp, mắt cay xè vì mệt nhưng vẫn chăm chú nhìn bảng, lắng nghe từng lời cô giảng.
Trong số những học trò đặc biệt ấy, cô Thảo luôn nhắc đến cô Hoàng Thị Thanh, học viên lớn tuổi nhất lớp ( 52 tuổi). Dù ốm hay mưa gió, cô Thanh vẫn chưa bao giờ nghỉ học một buổi. Có hôm đi làm nương về mệt cô vẫn gắng đến lớp, giấu trong túi ít hạt dẻ, hạt bí chia cho cô giáo.
"Khoảnh khắc chứng kiến học viên Hoàng Thị Thanh lần đầu tiên viết được trọn vẹn tên mình, tôi không kìm nén được xúc động. Nhìn đôi tay chai sạn cẩn thận nắn nót từng nét chữ, tôi thấy rõ niềm vui hiện lên trong ánh mắt của cô ấy. Chính những giây phút như vậy khiến tôi thêm tin rằng việc mình làm thật sự có ý nghĩa”, cô Thảo chia sẻ.
Kiên trì giữa mây ngàn
Từng nét chữ của học viên lớp xóa mù chữ được viết lên trang vở với đầy hi vọng.
Với những người thầy nơi vùng cao, dạy học không chỉ là truyền đạt kiến thức mà còn là thử thách lòng kiên trì và tình thương. Cô Thảo kể, nhiều học viên vì e dè, ngại ngùng hay do bận việc mà nghỉ giữa chừng. Khi ấy, cô lại đến tận nhà vận động, trò chuyện và khích lệ tinh thần.
“Tôi nói với họ rằng biết chữ là để cuộc sống tốt hơn, để con cháu không thiệt thòi. Có khi tôi phải kèm riêng ngoài giờ, hoặc nhờ học viên học tốt kèm bạn yếu hơn để họ không thấy mặc cảm”, cô Thảo chia sẻ thêm.
Trong lớp học nhỏ ấy, cô tạo ra một không khí gần gũi, vui vẻ. Cô dạy bà con bằng hình ảnh quen thuộc, từ cách đọc biển báo, ghi chép sổ sách đến tính toán khi bán hàng. Với những từ khó hiểu, cô nhờ học viên trẻ dịch sang tiếng Hà Nhì để cả lớp cùng nắm bắt.
Cô Thảo chia lớp thành các nhóm theo trình độ, người học chậm thì được kèm thêm, còn những người tiến bộ hơn sẽ giúp đỡ bạn cùng học. Nhờ vậy, lớp học dần trở nên gắn bó ai cũng coi nhau như người trong một nhà.
Sau vài tháng gắn bó, cô Thảo dần nhận ra những thay đổi rõ rệt nơi học viên. Họ trở nên tự tin, cởi mở hơn trong giao tiếp, biết ghi chép khi buôn bán, đọc được tên mình và ký giấy tờ mà không còn phải điểm chỉ.
“Nhiều người sau khi biết chữ đã chủ động tham gia các buổi họp bản, đọc thông báo của xã, biết cách ghi số điện thoại, đơn xin việc và giúp con học bài. Một số thanh niên còn có thể đi làm ở các nhà máy, công ty dưới xuôi để có thêm thu nhập tốt hơn. Chính những thay đổi nhỏ ấy là niềm tự hào lớn lao của tôi”, cô Thảo vui vẻ nói.
Giữa cái lạnh buốt vùng biên, lớp học nhỏ của cô Thảo vẫn sáng đèn mỗi tối. Với cô, dạy xóa mù chữ không chỉ là công việc mà là một hành trình gieo niềm tin.
“Dạy chữ nơi vùng cao vất vả lắm nhưng chỉ cần nghĩ đến ánh mắt háo hức của học viên là tôi lại thấy có thêm động lực. Họ học chữ để đổi thay cuộc sống, còn tôi học được từ họ sự kiên trì và niềm tin”, cô Thảo tâm sự.
Những năm tháng gắn bó với lớp học xóa mù chữ đã giúp cô hiểu sâu sắc giá trị của nghề giáo. Bởi vậy, khi nhắc đến những đồng nghiệp vẫn ngày ngày bám bản, bám lớp, cô gửi gắm: “Hãy kiên trì, yêu nghề và thấu hiểu cho học trò. Mỗi con chữ gieo xuống hôm nay là một hạt mầm của tương lai. Hành trình ấy có thể chậm, có thể gian nan nhưng rồi sẽ nở ra những bông hoa tri thức rực rỡ nơi biên cương Tổ quốc”.
Hình ảnh lớp học xóa mù chữ cho người dân vùng cao ở xã Dào San, tỉnh Lai Châu. Ảnh: NVCC.
Niềm vui nghề giáo
Ở độ cao hơn 1.500 mét so, xã Dào San quanh năm chìm trong mây trắng, gió biên giới thổi hun hút qua những dãy núi đá tai mèo. Nơi vùng cao ấy, có một nhà giáo đã dành hơn 11 năm thanh xuân miệt mài gieo từng con chữ, mang tri thức đến cho học trò và đồng bào dân tộc thiểu số. Đó là cô Trần Thị Thảo, giáo viên Trường PTDTBT Tiểu học Dào San.
Từ năm 2014 khi vừa mới ra trường, cô Thảo chọn Dào San - một xã vùng cao còn nhiều khó khăn của tỉnh Lai Châu làm nơi dừng chân. Cái duyên với nghề, với học trò vùng biên từ đó đã thành một phần máu thịt.
“Mỗi ngày đến trường chính là một niềm vui. Công tác ở vùng cao giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về cuộc sống, phong tục của bà con các dân tộc. Hơn thế nữa, chính tình cảm mộc mạc của người dân nơi đây khiến tôi thêm yêu nghề, yêu mảnh đất này hơn bao giờ hết”, cô Thảo tâm sự.
Cô Trần Thị Thảo đã có hơn 11 năm gắn bó với vùng đất Dào San.
Những năm gần đây, ngoài việc dạy học sinh tiểu học, cô Thảo còn đảm nhận thêm một nhiệm vụ đặc biệt là đứng lớp xóa mù chữ cho đồng bào dân tộc. Đó là những lớp học nhỏ với học viên chủ yếu là phụ nữ trung niên và người lớn tuổi trong bản, có người chưa từng được cầm bút, có người quên mất cách viết tên mình.
“Điều thôi thúc tôi tham gia lớp xóa mù chữ là mong bà con biết đọc, viết để tự tin hơn trong giao tiếp và có thể đọc thông tin, ký tên, đi làm ăn xa phát triển kinh tế”, cô Thảo chia sẻ. Với cô, hạnh phúc đôi khi chỉ là được nhìn thấy sự hào hứng trong ánh mắt của người phụ nữ lần đầu tiên cầm bút viết nên tên mình.
Tuy nhiên, chặng đường nào cũng sẽ có những đoạn cua khúc khuỷu. Lớp học của cô quy tụ đủ mọi lứa tuổi, nghề nghiệp, hoàn cảnh. Có người đã ngoài 50, tay cứng khô vì cuốc nương; có người là mẹ trẻ vừa học vừa bế con; có anh thanh niên sau ngày dài làm rẫy lại gắng gượng đến lớp, đôi mắt thấm mệt nhưng vẫn chăm chú.
Những nét chữ của các học viên lớp xóa mù chữ đem lại hi vọng về tương lai tươi sáng hơn.
“Có những học viên không biết cầm bút, phát âm khó, viết mãi không ra nét chữ. Có người bận mùa vụ, có người đi làm xa, lớp học vắng đi vài buổi rồi lại quay về. Nhiều khi nhìn những đôi tay chai sạn cố nắn nót từng con chữ, tôi thương đến rưng rưng,” cô Thảo kể.
Trong lớp học của cô Trần Thị Thảo, mỗi học viên là một mảnh đời riêng. Có người mẹ trẻ vừa học vừa bế con trên đùi, thỉnh thoảng lại dỗ con nín để tiếp tục đánh vần. Cũng có anh thanh niên sau một ngày làm rẫy mệt nhoài, vẫn gắng đến lớp, mắt cay xè vì mệt nhưng vẫn chăm chú nhìn bảng, lắng nghe từng lời cô giảng.
Trong số những học trò đặc biệt ấy, cô Thảo luôn nhắc đến cô Hoàng Thị Thanh, học viên lớn tuổi nhất lớp ( 52 tuổi). Dù ốm hay mưa gió, cô Thanh vẫn chưa bao giờ nghỉ học một buổi. Có hôm đi làm nương về mệt cô vẫn gắng đến lớp, giấu trong túi ít hạt dẻ, hạt bí chia cho cô giáo.
"Khoảnh khắc chứng kiến học viên Hoàng Thị Thanh lần đầu tiên viết được trọn vẹn tên mình, tôi không kìm nén được xúc động. Nhìn đôi tay chai sạn cẩn thận nắn nót từng nét chữ, tôi thấy rõ niềm vui hiện lên trong ánh mắt của cô ấy. Chính những giây phút như vậy khiến tôi thêm tin rằng việc mình làm thật sự có ý nghĩa”, cô Thảo chia sẻ.
Kiên trì giữa mây ngàn
Từng nét chữ của học viên lớp xóa mù chữ được viết lên trang vở với đầy hi vọng.
Với những người thầy nơi vùng cao, dạy học không chỉ là truyền đạt kiến thức mà còn là thử thách lòng kiên trì và tình thương. Cô Thảo kể, nhiều học viên vì e dè, ngại ngùng hay do bận việc mà nghỉ giữa chừng. Khi ấy, cô lại đến tận nhà vận động, trò chuyện và khích lệ tinh thần.
“Tôi nói với họ rằng biết chữ là để cuộc sống tốt hơn, để con cháu không thiệt thòi. Có khi tôi phải kèm riêng ngoài giờ, hoặc nhờ học viên học tốt kèm bạn yếu hơn để họ không thấy mặc cảm”, cô Thảo chia sẻ thêm.
Trong lớp học nhỏ ấy, cô tạo ra một không khí gần gũi, vui vẻ. Cô dạy bà con bằng hình ảnh quen thuộc, từ cách đọc biển báo, ghi chép sổ sách đến tính toán khi bán hàng. Với những từ khó hiểu, cô nhờ học viên trẻ dịch sang tiếng Hà Nhì để cả lớp cùng nắm bắt.
Cô Thảo chia lớp thành các nhóm theo trình độ, người học chậm thì được kèm thêm, còn những người tiến bộ hơn sẽ giúp đỡ bạn cùng học. Nhờ vậy, lớp học dần trở nên gắn bó ai cũng coi nhau như người trong một nhà.
Sau vài tháng gắn bó, cô Thảo dần nhận ra những thay đổi rõ rệt nơi học viên. Họ trở nên tự tin, cởi mở hơn trong giao tiếp, biết ghi chép khi buôn bán, đọc được tên mình và ký giấy tờ mà không còn phải điểm chỉ.
“Nhiều người sau khi biết chữ đã chủ động tham gia các buổi họp bản, đọc thông báo của xã, biết cách ghi số điện thoại, đơn xin việc và giúp con học bài. Một số thanh niên còn có thể đi làm ở các nhà máy, công ty dưới xuôi để có thêm thu nhập tốt hơn. Chính những thay đổi nhỏ ấy là niềm tự hào lớn lao của tôi”, cô Thảo vui vẻ nói.
Giữa cái lạnh buốt vùng biên, lớp học nhỏ của cô Thảo vẫn sáng đèn mỗi tối. Với cô, dạy xóa mù chữ không chỉ là công việc mà là một hành trình gieo niềm tin.
“Dạy chữ nơi vùng cao vất vả lắm nhưng chỉ cần nghĩ đến ánh mắt háo hức của học viên là tôi lại thấy có thêm động lực. Họ học chữ để đổi thay cuộc sống, còn tôi học được từ họ sự kiên trì và niềm tin”, cô Thảo tâm sự.
Những năm tháng gắn bó với lớp học xóa mù chữ đã giúp cô hiểu sâu sắc giá trị của nghề giáo. Bởi vậy, khi nhắc đến những đồng nghiệp vẫn ngày ngày bám bản, bám lớp, cô gửi gắm: “Hãy kiên trì, yêu nghề và thấu hiểu cho học trò. Mỗi con chữ gieo xuống hôm nay là một hạt mầm của tương lai. Hành trình ấy có thể chậm, có thể gian nan nhưng rồi sẽ nở ra những bông hoa tri thức rực rỡ nơi biên cương Tổ quốc”.
Ninh Bình phát ấn Đền Trần từ 5h sáng Rằm tháng Giêng
GD&TĐ - Lễ Khai ấn Đền Trần xuân Bính Ngọ năm 2026 sẽ tổ chức phát ấn cho nhân dân, du khách từ 5h ngày 15 tháng Giêng âm lịch.
2026-02-27 08:40
Hưng Yên đề xuất dành gần 2 tỷ đồng/năm hỗ trợ người nhiễm HIV/AIDS
GD&TĐ - Sở Y tế tỉnh Hưng Yên đề xuất dành gần 2 tỷ đồng/năm hỗ trợ mua thẻ BHYT và cùng chi trả thuốc kháng vi-rút HIV cho người nhiễm HIV/AIDS.
2026-02-27 08:40
Bác sĩ Vinmec 'hồi sinh' đôi chân cho bé gái liệt hoàn toàn
GD&TĐ - Bé gái 12 tuổi xuất hiện dấu hiệu yếu chân tay, dù đã chữa trị nhiều nơi, tình trạng vẫn ngày càng nặng, cuối cùng liệt hoàn toàn hai chân. Bước ngoặt đến với em khi các bác sĩ Vinmec Times City xác định nguyên nhân do khối nang nội bì trong tủy sống và phẫu thuật thành công, giúp em từ việc phải ngồi xe lăn nay chập chững bước đi trong niềm hạnh phúc vỡ òa của gia đình.
2026-02-27 08:40
Đột phá kỹ thuật E-CPR cứu sống bệnh nhân ngừng tim
GD&TĐ - Với kỹ thuật E-CPR (ECMO hồi sinh tim phổi), bác sĩ ở TPHCM cứu sống nhiều ca ngừng tim, tỷ lệ phục hồi đạt 36%.
2026-02-27 08:40
Lễ hội Việt - Nhật lần thứ 11 lần thúc đẩy giao lưu văn hóa, giáo dục
GD&TĐ - Lễ hội Việt - Nhật lần thứ 11 với chủ đề Chung tay vì “Trẻ em - Trái đất - Tương lai” sẽ diễn ra tại Công viên 23/9 (TPHCM).
2026-02-27 08:39
TPHCM khuyến cáo người dân cẩn trọng dịch bệnh sau Tết
GD&TĐ - Sau Tết, dịch bệnh tay chân miệng có thể tăng trong tháng 3, dịch sốt xuất huyết có thể tăng sớm hơn so với những năm trước.
2026-02-27 08:39
Bước tiến mới trong ứng dụng y học tái tạo và phục hồi chức năng
GD&TĐ - Y học tái tạo được xem là bước tiến quan trọng trong việc chuyển đổi mô hình từ điều trị đơn thuần sang chăm sóc tích hợp, hiện đại, nhân văn.
2026-02-27 08:39
Người bệnh thoái hóa khớp có nên tập thể dục?
GD&TĐ - Hiện tại chưa có phương pháp chữa khỏi hoàn toàn bệnh thoái hóa khớp, và tập thể dục nhẹ nhàng là một phương pháp điều trị phổ biến để kiểm soát các triệu chứng của bệnh.
2026-02-27 08:39
Vì sao Brazil có số người sống thọ cao bất thường?
GD&TĐ - Một bài báo mới nghiên cứu lý do tại sao Brazil lại có số lượng người sống thọ cao bất thường.
2026-02-27 08:39
Suy nhược thần kinh do làm quá nhiều việc một lúc
GD&TĐ - Khi một người vừa làm việc, vừa chăm con, lo toan gia đình và cố kiểm soát mọi thứ, hệ thần kinh sẽ là thứ đầu tiên kiệt sức. Bề ngoài họ vẫn ổn, nhưng bên trong lại rơi vào trạng thái mệt mỏi kéo dài, cáu gắt, mất ngủ – dấu hiệu âm thầm của suy nhược thần kinh đang dần hình thành.