Ứa nước mắt câu khích lệ "mẹ ơi cố lên" của cậu bé lớp 6 chăm mẹ liệt giường
2026/06/11 11:08
GD&TĐ - Hơn 10 năm liệt giường, góa phụ nghèo tưởng chừng gục ngã. Nhưng lời thủ thỉ "Mẹ ơi, gắng lên" của đứa con lớp 6 đã níu giữ lại mọi hy vọng.
Người ta thường nói, sinh mệnh mong manh như ngọn đèn trước gió. Nhưng có những ngọn đèn bị gió dập liên miên, chẳng những không tắt mà còn tỏa ra một thứ ánh sáng kỳ lạ khiến nhân gian phải nghẹn ngào. Và câu chuyện của chị Nguyễn Thị Châu, sống tại vùng đất Kỳ Thư cũ (nay thuộc xã Kỳ Khang, Hà Tĩnh) chính là một “ngọn đèn” như thế.
Ít ai có thể hình dung nổi một cuộc đời có thể chất chứa nhiều nỗi đau đến vậy. Chồng chị đột ngột ra đi sau tai nạn giao thông, bỏ lại chị với hai đứa con thơ. Khi ấy, đứa lớn vừa lên cấp hai, đứa nhỏ mới bước vào lớp Một.
Tuổi thơ của chúng như bị khoét một lỗ hổng lớn. Nhưng rồi còn tận cùng, một hôm đi bóc vỏ keo tràm, gánh nặng mưu sinh đã đổ ập xuống người chị. Cây đổ, tai nạn ập đến, chị nằm liệt giường. Từ đó đến nay đã gần mười năm.
Biến cố chồng mất, tai nạn phải nằm liệt giường, suốt 10 năm ròng chị Châu sống trong cảnh đau đến, khốn khổ đủ đường.
Mười năm nằm một chỗ, da thịt đau đớn, còn lòng người cũng lặng lẽ chai đi theo thời gian. Chị đã phải bán cả ngôi nhà để chạy chữa thuốc thang. Không nhà, chị phải chuyển về tá túc trong một căn phòng chật chội, tồi tàn, nóng nực bên người chị gái ở xã Kỳ Thư (nay là xã Kỳ Khang) kế bên ở vốn cũng chẳng khá giả gì.
Gần như mọi nguồn viện trợ đều không có. Mẹ chị nay đã 80 tuổi, già yếu, vẫn ở cạnh đỡ đần, nhưng sự “đỡ đần” chỉ là giọt nước trong muôn vàn cơn khát của đói nghèo.
Những ai đã từng ghé thăm xã Kỳ Khang, chứng kiến cảnh ba thế hệ ẩn mình trong góc phòng tồi tàn ấy, đều không kìm được nước mắt. Đặc biệt, ông Hoàng Anh Đức - Chủ tịch UBND xã, người luôn sát cánh, sẻ chia với bà con cũng phải lắc đầu ngao ngán trước hoàn cảnh quá éo le của mẹ con chị Châu.
Bán nhà để chữa bệnh, chị Châu phải chuyển về tá túc túc, nương nhờ chị gái và mẹ già ngoài 80 tuổi. Cuộc sống của mẹ con chị cơ cực đủ đường.
Nhưng giữa đống đổ nát ấy, thứ tỏa sáng nhất lại là tình mẫu tử. Bị liệt, nhưng lòng chị Châu chưa bao giờ gục. Dù phải nhịn đói, nhịn no, dù bữa cơm chỉ có vài hạt cơm nhão, chị vẫn ráng gửi gắm hai con ăn học. Bởi chị hiểu, con là hy vọng cuối cùng.
Dù không thể cầm tay dắt con cắp sách tới trường, dù chỉ nằm nhìn lên trần nhà mục nát, chị vẫn luôn cùng với người thân hai bên nội ngoại khích lệ hai con trai tới trường. Để rồi, vượt lên nghịch cảnh, cháu lớn Ngô Anh Phong, giờ đã là sinh viên năm thứ ba Đại học, còn cháu thứ hai Ngô Anh Phương cũng vừa học xong lớp 6.
Ba thế hệ chen chúc trong căn phòng chật hẹp, nóng nực.
Và có lẽ, giây phút khiến trời đất cũng phải lặng đi, là khi Anh Phương chưa biết kiếm tiền, chưa biết thay đổi vận mệnh, nhưng biết một điều rất đỗi đơn sơ mà thiêng liêng: sự an ủi. Mỗi chiều, khi bà nội đã luống tuổi lọ mọ sang nhà cô, cậu bé lại mon men bên giường mẹ, đôi tay đen đúa vì phụ giúp việc nhà nhẹ nhàng xoa bóp đôi chân tê liệt của mẹ.
Cậu cúi xuống, thủ thỉ như ru:
– “Mẹ ơi, gắng lên một xíu nữa thôi mẹ nhé. Chúng con lớn cả rồi. Rồi con sẽ học thật giỏi, sau này kiếm thật nhiều tiền, bù đắp tất cả cho mẹ. Mẹ đừng lo, đừng khóc nữa. Có con ở đây rồi”.
Niềm an ủi, niềm vui giúp chị Châu sống tiếp cuộc đời là hai đứa con hết mực chăm ngoan, thương yêu mẹ.
Chỉ ngần ấy lời thôi, nhưng đủ khiến trái tim người mẹ khổ cực nhói đau.
Chị Châu nằm nhìn lên trần, nước mắt rơi nhưng nụ cười không tắt. Đứa con lớp 6 còn chưa biết tương lai xa đến đâu, đã gánh trên vai một lời hứa trưởng thành đến vậy.
Tình cảm dạt dào giữa 2 mẹ con giữa căn phòng tạm bợ, đó là một tình thương không thể đong đếm, cũng chẳng thể tách rời bằng bất kỳ thế lực nào.
Trong nhà chẳng có tài sản nào đáng giá.
Ông chủ tịch xã Kỳ Khang thương xót, cũng chỉ biết vận động những phần quà nhỏ. Nhưng những điều đó tựa như giọt nước giữa sa mạc. Gia đình chị đang rất cần sự chung tay từ cộng đồng, từ những tấm lòng hảo tâm ở khắp mọi miền. Họ cần tiền thuốc men để chị Châu bớt đau, cần học bổng để hai con tiếp tục đến trường, cần chút vốn để sửa sang lại góc nhỏ cho ba mẹ con. Trên hết, họ cần tình người.
Thương hoàn cảnh chị Châu, khi mọi nghịch cảnh dồn dập, chỉ còn con trẻ là chỗ dựa tinh thần. Điều ấm áp với chị là câu nói khích lệ của đứa con lớp 6, là sức mạnh kỳ diệu nhất lại xuất phát từ những nơi cùng cực nhất: “Mẹ ơi, chúng con lớn rồi…”. Lớn trong đau khổ, lớn trong thiếu thốn, và lớn trong yêu thương vô bờ.
Nhiều lần tưởng chừng như gục ngã nhưng vì thương các con còn thơ dại nên chị vẫn không bỏ cuộc.
Chúng ta hãy cùng nắm tay nhau, thắp lên tia hy vọng cho gia đình chị Châu. Bởi lẽ, ở nơi ấy, có một trái tim kiên cường chưa bao giờ chịu bỏ cuộc, dù phải trả giá bằng cả cơm áo, bằng nước mắt, và bằng cả những lời thì thầm đứt ruột của con thơ.
Mọi sự giúp đỡ chị Nguyễn Thị Châu xin gửi về:
Văn phòng đại diện thường trú Báo Giáo dục và Thời đại khu vực Bắc Trung Bộ.
Địa chỉ: Số 2, ngõ 5, đường Nguyễn Biểu, phường Thành Sen, tỉnh Hà Tĩnh. Hotline: 0913.473.217
Số tài khoản: 686605377999 - Ngân hàng Vietinbank Chi nhánh Hà Tĩnh. Nội dung chuyển khoản: MT72
Người ta thường nói, sinh mệnh mong manh như ngọn đèn trước gió. Nhưng có những ngọn đèn bị gió dập liên miên, chẳng những không tắt mà còn tỏa ra một thứ ánh sáng kỳ lạ khiến nhân gian phải nghẹn ngào. Và câu chuyện của chị Nguyễn Thị Châu, sống tại vùng đất Kỳ Thư cũ (nay thuộc xã Kỳ Khang, Hà Tĩnh) chính là một “ngọn đèn” như thế.
Ít ai có thể hình dung nổi một cuộc đời có thể chất chứa nhiều nỗi đau đến vậy. Chồng chị đột ngột ra đi sau tai nạn giao thông, bỏ lại chị với hai đứa con thơ. Khi ấy, đứa lớn vừa lên cấp hai, đứa nhỏ mới bước vào lớp Một.
Tuổi thơ của chúng như bị khoét một lỗ hổng lớn. Nhưng rồi còn tận cùng, một hôm đi bóc vỏ keo tràm, gánh nặng mưu sinh đã đổ ập xuống người chị. Cây đổ, tai nạn ập đến, chị nằm liệt giường. Từ đó đến nay đã gần mười năm.
Biến cố chồng mất, tai nạn phải nằm liệt giường, suốt 10 năm ròng chị Châu sống trong cảnh đau đến, khốn khổ đủ đường.
Mười năm nằm một chỗ, da thịt đau đớn, còn lòng người cũng lặng lẽ chai đi theo thời gian. Chị đã phải bán cả ngôi nhà để chạy chữa thuốc thang. Không nhà, chị phải chuyển về tá túc trong một căn phòng chật chội, tồi tàn, nóng nực bên người chị gái ở xã Kỳ Thư (nay là xã Kỳ Khang) kế bên ở vốn cũng chẳng khá giả gì.
Gần như mọi nguồn viện trợ đều không có. Mẹ chị nay đã 80 tuổi, già yếu, vẫn ở cạnh đỡ đần, nhưng sự “đỡ đần” chỉ là giọt nước trong muôn vàn cơn khát của đói nghèo.
Những ai đã từng ghé thăm xã Kỳ Khang, chứng kiến cảnh ba thế hệ ẩn mình trong góc phòng tồi tàn ấy, đều không kìm được nước mắt. Đặc biệt, ông Hoàng Anh Đức - Chủ tịch UBND xã, người luôn sát cánh, sẻ chia với bà con cũng phải lắc đầu ngao ngán trước hoàn cảnh quá éo le của mẹ con chị Châu.
Bán nhà để chữa bệnh, chị Châu phải chuyển về tá túc túc, nương nhờ chị gái và mẹ già ngoài 80 tuổi. Cuộc sống của mẹ con chị cơ cực đủ đường.
Nhưng giữa đống đổ nát ấy, thứ tỏa sáng nhất lại là tình mẫu tử. Bị liệt, nhưng lòng chị Châu chưa bao giờ gục. Dù phải nhịn đói, nhịn no, dù bữa cơm chỉ có vài hạt cơm nhão, chị vẫn ráng gửi gắm hai con ăn học. Bởi chị hiểu, con là hy vọng cuối cùng.
Dù không thể cầm tay dắt con cắp sách tới trường, dù chỉ nằm nhìn lên trần nhà mục nát, chị vẫn luôn cùng với người thân hai bên nội ngoại khích lệ hai con trai tới trường. Để rồi, vượt lên nghịch cảnh, cháu lớn Ngô Anh Phong, giờ đã là sinh viên năm thứ ba Đại học, còn cháu thứ hai Ngô Anh Phương cũng vừa học xong lớp 6.
Ba thế hệ chen chúc trong căn phòng chật hẹp, nóng nực.
Và có lẽ, giây phút khiến trời đất cũng phải lặng đi, là khi Anh Phương chưa biết kiếm tiền, chưa biết thay đổi vận mệnh, nhưng biết một điều rất đỗi đơn sơ mà thiêng liêng: sự an ủi. Mỗi chiều, khi bà nội đã luống tuổi lọ mọ sang nhà cô, cậu bé lại mon men bên giường mẹ, đôi tay đen đúa vì phụ giúp việc nhà nhẹ nhàng xoa bóp đôi chân tê liệt của mẹ.
Cậu cúi xuống, thủ thỉ như ru:
– “Mẹ ơi, gắng lên một xíu nữa thôi mẹ nhé. Chúng con lớn cả rồi. Rồi con sẽ học thật giỏi, sau này kiếm thật nhiều tiền, bù đắp tất cả cho mẹ. Mẹ đừng lo, đừng khóc nữa. Có con ở đây rồi”.
Niềm an ủi, niềm vui giúp chị Châu sống tiếp cuộc đời là hai đứa con hết mực chăm ngoan, thương yêu mẹ.
Chỉ ngần ấy lời thôi, nhưng đủ khiến trái tim người mẹ khổ cực nhói đau.
Chị Châu nằm nhìn lên trần, nước mắt rơi nhưng nụ cười không tắt. Đứa con lớp 6 còn chưa biết tương lai xa đến đâu, đã gánh trên vai một lời hứa trưởng thành đến vậy.
Tình cảm dạt dào giữa 2 mẹ con giữa căn phòng tạm bợ, đó là một tình thương không thể đong đếm, cũng chẳng thể tách rời bằng bất kỳ thế lực nào.
Trong nhà chẳng có tài sản nào đáng giá.
Ông chủ tịch xã Kỳ Khang thương xót, cũng chỉ biết vận động những phần quà nhỏ. Nhưng những điều đó tựa như giọt nước giữa sa mạc. Gia đình chị đang rất cần sự chung tay từ cộng đồng, từ những tấm lòng hảo tâm ở khắp mọi miền. Họ cần tiền thuốc men để chị Châu bớt đau, cần học bổng để hai con tiếp tục đến trường, cần chút vốn để sửa sang lại góc nhỏ cho ba mẹ con. Trên hết, họ cần tình người.
Thương hoàn cảnh chị Châu, khi mọi nghịch cảnh dồn dập, chỉ còn con trẻ là chỗ dựa tinh thần. Điều ấm áp với chị là câu nói khích lệ của đứa con lớp 6, là sức mạnh kỳ diệu nhất lại xuất phát từ những nơi cùng cực nhất: “Mẹ ơi, chúng con lớn rồi…”. Lớn trong đau khổ, lớn trong thiếu thốn, và lớn trong yêu thương vô bờ.
Nhiều lần tưởng chừng như gục ngã nhưng vì thương các con còn thơ dại nên chị vẫn không bỏ cuộc.
Chúng ta hãy cùng nắm tay nhau, thắp lên tia hy vọng cho gia đình chị Châu. Bởi lẽ, ở nơi ấy, có một trái tim kiên cường chưa bao giờ chịu bỏ cuộc, dù phải trả giá bằng cả cơm áo, bằng nước mắt, và bằng cả những lời thì thầm đứt ruột của con thơ.
Mọi sự giúp đỡ chị Nguyễn Thị Châu xin gửi về:
Văn phòng đại diện thường trú Báo Giáo dục và Thời đại khu vực Bắc Trung Bộ.
Địa chỉ: Số 2, ngõ 5, đường Nguyễn Biểu, phường Thành Sen, tỉnh Hà Tĩnh. Hotline: 0913.473.217
Số tài khoản: 686605377999 - Ngân hàng Vietinbank Chi nhánh Hà Tĩnh. Nội dung chuyển khoản: MT72
Đề thi Ngữ văn bám sát Chương trình GDPT 2018 và mang tính phân hoá cao
GD&TĐ - Đề thi Ngữ Văn Kỳ thi tốt ngiệp THPT 2026 được nhiều giáo viên đánh giá là bám sát Chương trình GDPT 2018 mang tính phân hoá cao và đánh giá được đúng năng lực của học sinh.
2026-06-11 04:07
Đề thi Ngữ văn tốt nghiệp THPT 2026: Lạ và hay với câu hỏi làm thế nào để có những "Steve Jobs Việt Nam"
GD&TĐ - Sáng 11/6, Kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2026 chính thức bắt đầu với bài thi Ngữ văn theo hình thức tự luận, thời gian làm bài 120 phút.
2026-06-11 04:05
Gợi ý đáp án môn Ngữ văn Kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2026
GD&TĐ - Gợi ý đáp án môn Ngữ văn Kỳ thi tốt nghiệp THPT 2026 được Báo GD&TĐ cập nhật nhanh và chính xác nhất dưới đây. Mời quý độc giả tham khảo.
2026-06-09 09:37
Giúp học sinh hình thành tư duy khoa học
GD&TĐ - Việc bồi dưỡng năng lực nghiên cứu khoa học trong trường phổ thông đang được nhìn nhận như con đường quan trọng để hình thành tư duy khoa học, phát triển năng lực tự học và định hướng nghề nghiệp cho học sinh.
2026-06-09 09:37
Ôn tập miễn phí trước Kỳ thi quan trọng
GD&TĐ - Các trường học và địa phương tại Gia Lai ôn tập miễn phí, hỗ trợ học sinh khó khăn với mục tiêu để thí sinh bước vào kỳ thi thuận lợi nhất.
2026-06-09 09:36
Cơ hội học bổng tổng trị giá hơn 5,4 tỷ đồng cho HS tài năng tại Sigma School
GD&TĐ - Trường Tiểu học, THCS và THPT Sigma (Sigma School) vừa tổ chức thành công Ngày hội Học bổng Sigma Spark 2026 đợt 2.
2026-06-09 09:36
Quảng Ninh kiểm tra công tác chuẩn bị Kỳ thi tốt nghiệp THPT
GD&TĐ - Đến thời điểm này, các điều kiện phục vụ kỳ thi được chuẩn bị chu đáo, cơ bản đáp ứng yêu cầu tổ chức kỳ thi an toàn, nghiêm túc và đúng quy chế.
2026-06-09 09:36
Trường ĐH Công nghệ Thông tin TPHCM hướng tới môi trường nghiên cứu hiện đại
GD&TĐ - Ngày 6/6, Trường Đại học Công nghệ Thông tin, Đại học Quốc gia TPHCM tổ chức lễ kỷ niệm 20 năm thành lập.
2026-06-09 09:36
Hơn 1.300 thí sinh hoàn thành Kỳ thi vào Trường THPT chuyên Lam Sơn
GD&TĐ - Chiều 6/6, hơn 1.300 thí sinh đăng ký dự thi vào lớp 10 Trường THPT chuyên Lam Sơn đã hoàn thành bài thi môn chuyên.
2026-06-09 09:35
Tuyên Quang thưởng lớn học sinh, giáo viên đạt giải quốc tế
GD&TĐ - Tuyên Quang sẽ thưởng tới 250 triệu đồng cho học sinh và giáo viên đạt thành tích xuất sắc tại các cuộc thi quốc tế.