Trang điện tử Cầu Vồng Tuổi Thơ
  • Trang chủ
  • Giáo dục - Học đường
  • Giáo dục thể chất
  • Giáo dục kỹ năng
  • Trao đổi - kết nối
  • Học tập ngoại khoá
  • Văn hóa
  • Nhịp điệu cuộc sống
  • Đa phương tiện
  • Trang chủ
  • Giáo dục - Học đường
  • Giáo dục thể chất
  • Giáo dục kỹ năng
  • Trao đổi - kết nối
  • Học tập ngoại khoá
  • Văn hóa
  • Nhịp điệu cuộc sống
  • Đa phương tiện
Trang điện tử Cầu Vồng Tuổi Thơ

Trang thông tin điện tử tổng hợp Cầu Vồng Tuổi Thơ

Giấy phép thiết lập Trang thông tin điện tử tổng hợp Số 176/GP-STTTT do Sở thông tin & Truyền thông Thành phố Hà Nội cấp ngày 2/12/2024

Công ty Cổ phần Truyền thông và Giáo dục Cầu Vồng

Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh số 0108503753 do Sở Kế hoạch và Đầu tư Thành phố Hà Nội cấp ngày 08/11/2018

Email: [email protected]

Địa chỉ: TT28-29, Honor Village, Số 204 Đường Nguyễn Tuân, Thanh Xuân, Hà Nội

Phụ trách nội dung

Phạm Thị Thu Thảo

Chức danh: Trưởng nhóm nội dung điện tử

Điện thoại: 0904255215

Email: [email protected]

Liên hệ

0904255215

Bản quyền thuộc về Cầu Vồng EDM

Cùng tạo dựng môi trường hòa nhập bình thường

2026/04/22 08:32

GD&TĐ - Ngày chưa bước chân vào nghề giáo, chưa tiếp xúc với nhiều trẻ con, trước mắt tôi chỉ toàn là những đứa trẻ khỏe mạnh.


Nhưng khi gắn bó lâu hơn với nghề, chứng kiến những em bé khiếm khuyết về thể chất lẫn trí tuệ, tôi mới thấu hiểu rằng một đứa trẻ sinh ra lành lặn, bình thường đã là món quà vô giá.
Năm đầu vào nghề, tôi được phân công dạy lớp Chồi. Lớp tôi có cậu bé tên Vũ rất đẹp trai, trắng trẻo, hiền lành và ít nói. Vũ gây ấn tượng bởi sự ngoan ngoãn lạ thường. Trong khi các bạn chơi đùa vui vẻ cùng nhau thì Vũ chỉ lặng lẽ chơi vài mảnh lego hoặc ngồi im với đôi mắt nhìn vô hồn.
Sau khi dạy lớp một tuần, tôi nhận ra Vũ có vấn đề. Cậu bé chậm hơn bạn cùng tuổi về mọi mặt: Vận động, giao tiếp và nhận thức. Lòng tôi trĩu nặng khi hiểu ra ánh mắt vô hồn của Vũ không phải do nhút nhát mà là dấu hiệu của một điều gì đó nghiêm trọng hơn. Nếu không có chuyên môn và không có nhiều trẻ khác để so sánh thì khó biết được những bất thường ở Vũ.
Vài năm sau, khi đã ở vị trí quản lý, tôi tiếp chuyện một phụ huynh xin cho con khuyết tật vào học hòa nhập tại trường mầm non nơi tôi đang công tác. Người mẹ rụt rè chia sẻ khiếm khuyết của con. Bé bị câm điếc bẩm sinh, thần kinh cũng bị ảnh hưởng nên tám tuổi nhưng nhận thức chỉ như trẻ lên hai. Chị đã gõ cửa liên hệ rất nhiều trường nhưng không nơi nào nhận bé. Chị chỉ mong có một môi trường cho con chị hòa nhập bình thường với bạn bè đồng trang lứa.
Nghe câu chuyện của mẹ con chị, tôi đã rất bất bình. Bởi theo quy định, không cơ sở giáo dục nào được từ chối trẻ khuyết tật vào học - đó là quyền của trẻ em. Sau khi trao đổi, tôi quyết định nhận bé vào trường của mình. Phụ huynh cũng sợ các cô vất vả nên chỉ gửi đến buổi trưa là đón bé về.
Chỉ vài tháng sau, bé đã có những tiến bộ nhất định: Bé biết chơi cùng bạn, biết đi vệ sinh đúng chỗ, biết tự thực hiện một số kỹ năng cơ bản, giao tiếp được vài câu đơn giản. Dù có học qua về trẻ khuyết tật, tôi vẫn không chuyên về giáo dục chuyên biệt. Vì thế một thời gian sau, tôi hướng dẫn phụ huynh đưa con đến một cơ sở chuyên biệt để bé được hỗ trợ tốt hơn.
Có thời điểm, tôi nhận giữ một bé vào ngày thứ 7 hàng tuần để mẹ bé có thêm thời gian nghỉ ngơi. Ngày thường bé học tại trường chuyên biệt của Quận 12 cũ, nay là phường Tân Chánh Hiệp, TPHCM. Bé tám tuổi rồi mà nói rất ngọng, chỉ nói được vài câu chào hỏi. Mỗi khi hết thuốc định kỳ của bác sĩ là bé quậy phá, cắn, cấu, đánh bạn và ra sân nắng nằm lăn lộn.
Vậy mà hôm qua, thay vì chạy ra sân, bé lại lao thẳng ra cổng trường. Ba cô giáo và tôi hớt hải chạy theo mà vẫn không kịp giữ bé. May mắn thay, hai chiếc xe máy đi ngang qua đã dừng lại kịp thời. Chúng tôi đều hoảng loạn và nhận rõ nguy hiểm chực chờ. Chiều hôm đó, khi trả bé cho phụ huynh, tôi buộc lòng từ chối không nhận bé vào lớp.
Ngay trong đêm, mẹ bé nhắn tin cho tôi. Em nói mình quá mệt với đống hồ sơ sổ sách kế toán ở công ty, có đêm con quậy phá khiến em không ngủ được. Em gửi con cho tôi ngày thứ bảy là để có thời gian dọn dẹp nhà cửa, chợ búa, tranh thủ làm nốt phần việc còn tồn đọng của công ty và tranh thủ nghỉ ngơi nếu còn chút thời gian trống ít ỏi hôm đó. Tôi hình dung em ngồi trong đêm, tay ôm con mà lòng rối bời lo lắng. T
ôi không thể quay lưng với nỗi đau ấy. Nếu tôi không nhận thì sẽ rất khó có nơi nào nhận trông bé chỉ mỗi ngày cuối tuần như vậy. Tôi không đành lòng từ chối dù biết những tình huống rủi ro khác có thể xảy ra. Quyết định này khiến tôi trăn trở, vì tôi vừa muốn giúp phụ huynh, vừa lo lắng cho trách nhiệm của mình.
Nhìn những đứa trẻ bình thường tung tăng chạy nhảy, vui đùa và học hành, tôi không khỏi xót xa khi nghĩ về những đứa trẻ đặc biệt. Hồi trước, mẹ tôi dặn đi dặn lại khi sinh con xong nhớ kiểm tra xem con có đủ các bộ phận của cơ thể không.
Giờ đây, tôi nhận ra rằng, dẫu cơ thể lành lặn nhưng những khiếm khuyết trong não bộ đâu nhìn bằng mắt thường được. Có bé gái học trò cũ của tôi, mãi đến khi hai tháng, thấy con không biết giao tiếp bằng mắt, không nhìn theo khi mẹ cười nói hay di chuyển, gia đình mới phát hiện ra con có vấn đề và cho đi khám.
Riêng trường hợp của Vũ, mãi tận lớp Chồi, khi tôi trao đổi những bất thường của con, ba mẹ Vũ vẫn không tin, thậm chí tức giận rồi xin chuyển trường cho con ngay lập tức. Hậu quả là tôi bị cấp trên khiển trách nặng nề.
Là một người mẹ có 2 con, tôi trải qua một thai kỳ bình thường và một thai kỳ với nhiều bất ổn nhưng tôi may mắn sinh con khỏe mạnh, phát triển như bao đứa trẻ khác. Không phải ai cũng có được may mắn ấy.
Một người bạn thân của tôi đã trải qua thai kỳ đầy khó khăn với những lần thăm khám nhiều lo âu và cuối cùng nhận tin con mình mang khiếm khuyết bẩm sinh. Nhìn bạn ôm con, vừa yêu thương vừa đau đớn, tôi càng thấm thía rằng sự bình thường không hề hiển nhiên. Nó là một món quà quý giá mà không phải ai cũng nhận được.
Cho đến nay, sau khi dạy dỗ hàng trăm học trò, tôi chỉ có một ước ao giản dị: Mọi đứa trẻ sinh ra trên đời đều được bình thường. 20 năm đứng lớp đã dạy tôi trân trọng những điều bình thường. Nếu bạn từng bắt gặp một đứa trẻ đặc biệt, hãy dành cho các bé và gia đình chúng một ánh nhìn yêu thương. Bởi có bao giờ chúng ta tự hỏi, được sống bình thường đã là một may mắn lớn lao đến nhường nào!
Một đứa trẻ sinh ra lành lặn, bình thường đã là món quà vô giá. Ảnh: NVCC

Nhưng khi gắn bó lâu hơn với nghề, chứng kiến những em bé khiếm khuyết về thể chất lẫn trí tuệ, tôi mới thấu hiểu rằng một đứa trẻ sinh ra lành lặn, bình thường đã là món quà vô giá.
Năm đầu vào nghề, tôi được phân công dạy lớp Chồi. Lớp tôi có cậu bé tên Vũ rất đẹp trai, trắng trẻo, hiền lành và ít nói. Vũ gây ấn tượng bởi sự ngoan ngoãn lạ thường. Trong khi các bạn chơi đùa vui vẻ cùng nhau thì Vũ chỉ lặng lẽ chơi vài mảnh lego hoặc ngồi im với đôi mắt nhìn vô hồn.
Sau khi dạy lớp một tuần, tôi nhận ra Vũ có vấn đề. Cậu bé chậm hơn bạn cùng tuổi về mọi mặt: Vận động, giao tiếp và nhận thức. Lòng tôi trĩu nặng khi hiểu ra ánh mắt vô hồn của Vũ không phải do nhút nhát mà là dấu hiệu của một điều gì đó nghiêm trọng hơn. Nếu không có chuyên môn và không có nhiều trẻ khác để so sánh thì khó biết được những bất thường ở Vũ.
Vài năm sau, khi đã ở vị trí quản lý, tôi tiếp chuyện một phụ huynh xin cho con khuyết tật vào học hòa nhập tại trường mầm non nơi tôi đang công tác. Người mẹ rụt rè chia sẻ khiếm khuyết của con. Bé bị câm điếc bẩm sinh, thần kinh cũng bị ảnh hưởng nên tám tuổi nhưng nhận thức chỉ như trẻ lên hai. Chị đã gõ cửa liên hệ rất nhiều trường nhưng không nơi nào nhận bé. Chị chỉ mong có một môi trường cho con chị hòa nhập bình thường với bạn bè đồng trang lứa.
Nghe câu chuyện của mẹ con chị, tôi đã rất bất bình. Bởi theo quy định, không cơ sở giáo dục nào được từ chối trẻ khuyết tật vào học - đó là quyền của trẻ em. Sau khi trao đổi, tôi quyết định nhận bé vào trường của mình. Phụ huynh cũng sợ các cô vất vả nên chỉ gửi đến buổi trưa là đón bé về.
Chỉ vài tháng sau, bé đã có những tiến bộ nhất định: Bé biết chơi cùng bạn, biết đi vệ sinh đúng chỗ, biết tự thực hiện một số kỹ năng cơ bản, giao tiếp được vài câu đơn giản. Dù có học qua về trẻ khuyết tật, tôi vẫn không chuyên về giáo dục chuyên biệt. Vì thế một thời gian sau, tôi hướng dẫn phụ huynh đưa con đến một cơ sở chuyên biệt để bé được hỗ trợ tốt hơn.
Có thời điểm, tôi nhận giữ một bé vào ngày thứ 7 hàng tuần để mẹ bé có thêm thời gian nghỉ ngơi. Ngày thường bé học tại trường chuyên biệt của Quận 12 cũ, nay là phường Tân Chánh Hiệp, TPHCM. Bé tám tuổi rồi mà nói rất ngọng, chỉ nói được vài câu chào hỏi. Mỗi khi hết thuốc định kỳ của bác sĩ là bé quậy phá, cắn, cấu, đánh bạn và ra sân nắng nằm lăn lộn.
Vậy mà hôm qua, thay vì chạy ra sân, bé lại lao thẳng ra cổng trường. Ba cô giáo và tôi hớt hải chạy theo mà vẫn không kịp giữ bé. May mắn thay, hai chiếc xe máy đi ngang qua đã dừng lại kịp thời. Chúng tôi đều hoảng loạn và nhận rõ nguy hiểm chực chờ. Chiều hôm đó, khi trả bé cho phụ huynh, tôi buộc lòng từ chối không nhận bé vào lớp.
Ngay trong đêm, mẹ bé nhắn tin cho tôi. Em nói mình quá mệt với đống hồ sơ sổ sách kế toán ở công ty, có đêm con quậy phá khiến em không ngủ được. Em gửi con cho tôi ngày thứ bảy là để có thời gian dọn dẹp nhà cửa, chợ búa, tranh thủ làm nốt phần việc còn tồn đọng của công ty và tranh thủ nghỉ ngơi nếu còn chút thời gian trống ít ỏi hôm đó. Tôi hình dung em ngồi trong đêm, tay ôm con mà lòng rối bời lo lắng. T
ôi không thể quay lưng với nỗi đau ấy. Nếu tôi không nhận thì sẽ rất khó có nơi nào nhận trông bé chỉ mỗi ngày cuối tuần như vậy. Tôi không đành lòng từ chối dù biết những tình huống rủi ro khác có thể xảy ra. Quyết định này khiến tôi trăn trở, vì tôi vừa muốn giúp phụ huynh, vừa lo lắng cho trách nhiệm của mình.
Nhìn những đứa trẻ bình thường tung tăng chạy nhảy, vui đùa và học hành, tôi không khỏi xót xa khi nghĩ về những đứa trẻ đặc biệt. Hồi trước, mẹ tôi dặn đi dặn lại khi sinh con xong nhớ kiểm tra xem con có đủ các bộ phận của cơ thể không.
Giờ đây, tôi nhận ra rằng, dẫu cơ thể lành lặn nhưng những khiếm khuyết trong não bộ đâu nhìn bằng mắt thường được. Có bé gái học trò cũ của tôi, mãi đến khi hai tháng, thấy con không biết giao tiếp bằng mắt, không nhìn theo khi mẹ cười nói hay di chuyển, gia đình mới phát hiện ra con có vấn đề và cho đi khám.
Riêng trường hợp của Vũ, mãi tận lớp Chồi, khi tôi trao đổi những bất thường của con, ba mẹ Vũ vẫn không tin, thậm chí tức giận rồi xin chuyển trường cho con ngay lập tức. Hậu quả là tôi bị cấp trên khiển trách nặng nề.
Là một người mẹ có 2 con, tôi trải qua một thai kỳ bình thường và một thai kỳ với nhiều bất ổn nhưng tôi may mắn sinh con khỏe mạnh, phát triển như bao đứa trẻ khác. Không phải ai cũng có được may mắn ấy.
Một người bạn thân của tôi đã trải qua thai kỳ đầy khó khăn với những lần thăm khám nhiều lo âu và cuối cùng nhận tin con mình mang khiếm khuyết bẩm sinh. Nhìn bạn ôm con, vừa yêu thương vừa đau đớn, tôi càng thấm thía rằng sự bình thường không hề hiển nhiên. Nó là một món quà quý giá mà không phải ai cũng nhận được.
Cho đến nay, sau khi dạy dỗ hàng trăm học trò, tôi chỉ có một ước ao giản dị: Mọi đứa trẻ sinh ra trên đời đều được bình thường. 20 năm đứng lớp đã dạy tôi trân trọng những điều bình thường. Nếu bạn từng bắt gặp một đứa trẻ đặc biệt, hãy dành cho các bé và gia đình chúng một ánh nhìn yêu thương. Bởi có bao giờ chúng ta tự hỏi, được sống bình thường đã là một may mắn lớn lao đến nhường nào!
Chia sẻ
câu chuyện giáo dụccùng tạo dựng môi trường hòa nhập bình thườnggắn bó lâu với nghề giáonhững đứa trẻ khiếm khuyếtnhững đứa trẻ lành lặntrẻ khuyết tật hòa nhậpdạy trẻ khuyết tật
Theo Cao Thị Huyền (Giáo viên lớp Mẫu giáo Thiên Nga, phường Đông Hưng Thuận, TPHCM)
giaoducthoidai.vn
Theo: giaoducthoidai.vn
2026/04/19 07:22 (GMT+7)

Xem thêm Trao đổi - kết nối

Thu hẹp khoảng cách giữa đào tạo và thị trường lao động
Trao đổi - kết nối

Thu hẹp khoảng cách giữa đào tạo và thị trường lao động

Trả lại khoảng trống ngày hè cần thiết cho trẻ
Trao đổi - kết nối

Trả lại khoảng trống ngày hè cần thiết cho trẻ

Cơ hội nghề nghiệp ngành đường sắt tốc độ cao và đường sắt đô thị
Trao đổi - kết nối

Cơ hội nghề nghiệp ngành đường sắt tốc độ cao và đường sắt đô thị

Bí quyết đạt 2 điểm 10 tại Kỳ thi tốt nghiệp THPT của nam sinh Hưng Yên
Trao đổi - kết nối

Bí quyết đạt 2 điểm 10 tại Kỳ thi tốt nghiệp THPT của nam sinh Hưng Yên

Bàn giải pháp AI, robot và chuyển đổi Net-Zero cho tương lai bền vững
Trao đổi - kết nối

Bàn giải pháp AI, robot và chuyển đổi Net-Zero cho tương lai bền vững

Đổi mới phương pháp, nâng cao hiệu quả giảng dạy lý luận chính trị
Trao đổi - kết nối

Đổi mới phương pháp, nâng cao hiệu quả giảng dạy lý luận chính trị

Mới nhất

2026-07-18 01:17

Kết quả SEA-PLM 2024 gợi mở mục tiêu cho giáo dục tiểu học giai đoạn mới

GD&TĐ - Kết quả SEA-PLM 2024 mở ra định hướng quan trọng để giáo dục tiểu học nâng cao chất lượng, công bằng, phát triển bền vững trong giai đoạn tới.

Kết quả SEA-PLM 2024 gợi mở mục tiêu cho giáo dục tiểu học giai đoạn mới
2026-07-18 01:15

Tiêu chí xếp hạng đại học không mâu thuẫn với mục tiêu giáo dục

GD&TĐ - Tiêu chí xếp hạng là công cụ đo lường, cải tiến chất lượng, hiện thực hóa mục tiêu giáo dục và nâng cao giá trị phục vụ người học, xã hội.

Tiêu chí xếp hạng đại học không mâu thuẫn với mục tiêu giáo dục
2026-07-18 01:15

Quảng Trị đẩy mạnh xã hội hóa giáo dục, khuyến khích đầu tư trường tư thục

GD&TĐ - Nhằm giải quyết áp lực tuyển sinh bậc THCS và THPT, Quảng Trị đẩy mạnh xã hội hóa giáo dục, khuyến khích phát triển các trường ngoài công lập.

Quảng Trị đẩy mạnh xã hội hóa giáo dục, khuyến khích đầu tư trường tư thục
2026-07-18 01:15

Môi trường đào tạo quốc tế ngay tại Thái Nguyên

GD&TĐ - Khoa Quốc tế (Đại học Thái Nguyên) đã và đang tạo dựng môi trường đào tạo theo chuẩn quốc tế, giúp sinh viên phát triển năng lực toàn diện.

Môi trường đào tạo quốc tế ngay tại Thái Nguyên
2026-07-18 01:14

Trường ĐH cấp học bổng cho con em cán bộ ngành Giáo dục

GD&TĐ - Tân sinh viên là con hoặc anh, chị, em ruột của cán bộ, giáo viên, nhân viên ngành Giáo dục được xét học bổng bằng 10% học phí toàn khóa.

Trường ĐH cấp học bổng cho con em cán bộ ngành Giáo dục
2026-07-18 01:14

Thương hiệu giáo dục Anh Quốc Cranleigh School nói gì khi 'bắt tay' Sunshine Group mở cơ sở đầu tiên tại Việt Nam?

GD&TĐ - "Đây không chỉ là một chương mới cho cả hai tổ chức mà còn là một bước tiến ý nghĩa trong quan hệ Anh - Việt”, ông Matt Western - Đặc phái viên Thương mại của Thủ tướng Anh nhận định về việc thương hiệu giáo dục danh tiếng Cranleigh School “bắt tay” cùng Sunshine Group để thành lập ngôi trường liên cấp đầu tiên tại KĐT Ciputra.

Thương hiệu giáo dục Anh Quốc Cranleigh School nói gì khi 'bắt tay' Sunshine Group mở cơ sở đầu tiên tại Việt Nam?
2026-07-18 01:13

Viện VH,NT,TT&DL Việt Nam khai giảng lớp nghiên cứu sinh đầu tiên tại miền Trung

GD&TĐ - Ngày 17/7 tại TP Huế, Viện VH,NT,TT&DL Việt Nam tổ chức Lễ khai giảng khóa nghiên cứu sinh (NCS) K31 cho khu vực miền Trung.

Viện VH,NT,TT&DL Việt Nam khai giảng lớp nghiên cứu sinh đầu tiên tại miền Trung
2026-07-18 01:13

Gỡ vướng chính sách, bảo đảm quyền lợi cho giáo viên và học sinh Quảng Trị

GD&TĐ - Tại kỳ họp thứ 4, HĐND tỉnh Quảng Trị, lãnh đạo Sở GD&ĐT giải đáp các nội dung liên quan đến chế độ chính sách đối với giáo viên, học sinh.

Gỡ vướng chính sách, bảo đảm quyền lợi cho giáo viên và học sinh Quảng Trị
2026-07-18 01:12

Giám đốc Sở GD&ĐT Thanh Hóa: Điểm nghẽn lớn nhất của giáo dục là thiếu giáo viên

GD&TĐ - Thiếu gần 9.000 giáo viên, hơn 5.000 phòng học và quy mô học sinh tăng nhanh đang tạo áp lực lớn đối với ngành Giáo dục Thanh Hóa.

Giám đốc Sở GD&ĐT Thanh Hóa: Điểm nghẽn lớn nhất của giáo dục là thiếu giáo viên
2026-07-18 01:11

Muốn tăng trưởng hai con số phải đầu tư cho giáo dục

GD&TĐ - Hưng Yên cần phát huy lợi thế Khu đại học Phố Hiến, có chính sách đột phá cho giáo dục và đẩy mạnh sắp xếp trường lớp.

Muốn tăng trưởng hai con số phải đầu tư cho giáo dục