GD&TĐ - Một người mẹ đã nhận ra hành trình trưởng thành không chỉ đến từ thể chất, mà còn từ sự thấu hiểu, tự tin và tình yêu vô điều kiện của tình thân.
Từ câu chuyện đôi gót chân nứt nẻ của con gái nhỏ, một người mẹ đã nhận ra hành trình trưởng thành không chỉ đến từ thể chất, mà còn từ sự thấu hiểu, tự tin và tình yêu vô điều kiện của tình thân.
Với con gái tôi, mùa Đông còn gắn liền với căn bệnh nứt gót chân tái phát nặng. Mỗi bước đi vội vã là một lần con nhăn mặt vì đau rát. Những vết nứt hằn sâu trên gót chân nhỏ bé khiến ai nhìn vào cũng không khỏi xót xa.
Trong những ngày qua, hai mẹ con cùng tham gia giải chạy vì cộng đồng UPRACE 2025. Đây là hoạt động rất ý nghĩa và nhân văn nhằm gây quỹ để hỗ trợ vốn tạo việc làm, sinh kế tăng thu nhập cho người khuyết tật và trao tặng xe lăn cho người khuyết tật nặng và đặc biệt nặng.
Sáng nào con cũng đặt chuông báo thức lúc 5 giờ và chạy khoảng một tiếng đồng hồ. Khi trời còn nhá nhem, nhiệt độ thấp, lạnh buốt và những hạt sương muối dày đặc khiến không khí trở nên khó chịu thì trên con đường làng vắng vẻ có một cô bé nhỏ nhắn đang chạy miệt mài.
Mỗi buổi chiều sau khi tan trường dù trời mưa, lạnh giá thì cũng không ngăn nổi những bước chạy của chúng tôi. Dù phải kiêng hoạt động, chạy nhảy nhiều để vết nứt không nặng thêm nhưng con gái tôi vẫn chạy để đảm bảo số ki lô mét và tốc độ báo về máy điện thoại mỗi ngày phải đạt theo mục tiêu đã đặt ra.
Con gái nói rằng: “Ở trường có bạn Đức bị khuyết tật rất nặng ở chân, bạn không thể đi lại chạy nhảy như chúng con được. Cô giáo nói bạn Đức sắp tới sẽ phải nhờ đến xe lăn để đi lại. Con rất thương bạn ấy và con sẽ chạy để tặng bạn Đức xe lăn”.
Có những hôm đi học về bụng đói, nhưng theo thói quen con vẫn mang giày để tiếp tục hành trình. Nhiều hôm tôi bận công việc không chạy cùng con được, con vẫn chạy một mình. Vết thương ở chân cũng không cản trở được quyết tâm của con. Tôi cảm thấy vui, hạnh phúc khi con gái mình có trái tim ấm áp, biết yêu thương và sẻ chia với các bạn kém may mắn.
Tôi cố giấu đi nỗi lo lắng của mình về sức khỏe và vết nứt ở gót chân của con. Tôi bổ sung các loại vitamin hàng ngày vào các bữa ăn và các loại viên uống để giúp con tăng cường sức đề kháng, tâm sự và đồng hành cùng con trên mỗi cung đường.
Thường thì tối nào hai mẹ con cũng rối rít bên nhau nhưng tối nay, con có vẻ trầm, ánh mắt buồn buồn. Tôi cố bắt chuyện, nhưng con không muốn đáp lại. Tôi nghĩ đơn giản hay là con mệt, đau chân.
Trong căn phòng nhỏ chỉ phát ra tiếng ho báo hiệu về triệu chứng cảm cúm sắp bắt đầu bùng phát. Và cả các vết nứt ở gót chân đã làm việc chạy của con chiều nay bị gián đoạn. Tôi lo lắng khuyên con những ngày tiếp theo nghỉ chạy để chữa trị vết thương ở chân và điều trị chứng cảm cúm.
Chăm sóc đôi gót chân rướm máu của con đã trở thành việc quen thuộc mỗi khi đông về. Tôi nhẹ nhàng xoa dầu dừa do tôi tự làm bằng kinh nghiệm của một người mẹ, cố giữ giọng nói bình thản, lạc quan để con yên tâm.
Thế nhưng, trong khoảnh khắc tưởng chừng rất đời thường ấy, con gái bất ngờ cất tiếng hoảng loạn, pha lẫn hờn giận và ấm ức: “Sao mẹ không khai sinh cho con đúng tuổi Ngựa? Con muốn giống các bạn tuổi Ngựa, chạy nhanh, dũng cảm, tự tin. Con không thích tuổi Dê, con thấy yếu ớt và dễ bị bắt nạt…”. Tôi thấy khóe mắt con ứa lệ.
Câu nói khiến tôi lặng đi và hơi bất ngờ. Hóa ra, phía sau những bước chạy chậm và đôi gót chân nứt nẻ là một nỗi mặc cảm non nớt mà con âm thầm mang theo. Con đã bắt đầu ý thức về bản thân, về “tuổi”, về sự so sánh với bạn bè.
Tôi kể lại cho con gái nghe câu chuyện con được ra đời vào đúng tháng 12/2014 thuộc năm Giáp Ngọ. Nhưng do quá trình mang thai tôi bị viêm phổi nặng nên khi sinh ra, con bị suy dinh dưỡng, suy hô hấp nặng ảnh hưởng nặng nề đến quá trình phát triển sau này.
Cô bé Lê Gia Ngọc cùng mẹ tập chạy tham gia giải chạy vì cộng đồng UPRACE 2025. Ảnh: NVCC
Suốt một thời gian dài con trong trình trạng thấp còi so với các bạn đồng trang lứa. Vì sinh cuối năm và cần thêm thời gian để phát triển, gia đình đã quyết định làm giấy khai sinh cho con theo năm 2015 - Ất Mùi, với mong muốn con có thêm một năm để lớn lên khỏe mạnh, vững vàng hơn trước khi bước vào học đường.
Tôi khẽ nâng đôi gót chân của con gái yêu rồi âu yếm: “Lúc mẹ nhìn thấy con trong màn hình máy siêu âm, bác sĩ nói với mẹ rằng con là một đứa trẻ rất kiên cường, mặc dù hơi bị thiếu cân, nhưng nhịp tim con rất khỏe, mọi cử chỉ đều cho thấy con rất mạnh mẽ và phi thường. Đó là động lực và quyết tâm để mẹ vượt qua bao khó khăn, nhọc nhằn sinh ra con.
Mẹ biết, thời gian sắp tới sẽ vô cùng khó khăn. Con phải tự lập, kiên cường để tìm sự sống quý giá cho mình từ khi mới lọt lòng. Con vượt qua mọi thử thách khắc nghiệt để trở thành một cô bé xinh xắn, ấm áp và nhanh nhẹn. Mọi người nói với mẹ rằng: “Mẹ đã đúng, con là cô bé hạt tiêu”. Còn mẹ cảm thấy tình mẫu tử là một phép màu”.
Tôi tiếp tục xoa dầu lên đôi gót chân nhỏ. Cơ thể con dần thả lỏng, không còn gồng cứng nữa. Ánh mắt con dịu lại, không còn bướng bỉnh như lúc đầu. Lúc sau, con tự lấy bát thuốc gừng chưng với mật ong tôi đã làm sẵn để uống.
Những cơn ho bắt đầu thưa dần, con thủ thỉ rằng mình muốn là người trong tốp có thành tích chạy vì cộng đồng UPRACE tốt nhất ở trường. Cuối tháng, trường tổ chức Hội khỏe Phù Đổng, con bỗng nói, giọng đầy hiểu chuyện và dứt khoát: “Con sẽ tham gia chạy 60 mét. Con sẽ cố gắng hết sức. Dù là tuổi gì, con chỉ cần là con của mẹ”.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng con đã vượt qua rào cản rất quan trọng – rào cản trong chính suy nghĩ của mình. Con không cần trở thành “tuổi Ngựa” hay “tuổi Dê” theo cách người lớn gán ghép mà điều con cần là niềm tin rằng mình được yêu thương, được tôn trọng và được quyền nỗ lực theo cách của riêng mình.
Với tôi, năm khai sinh không còn là điều quan trọng. Cái tên Lê Gia Ngọc được ghi trong giấy khai sinh bằng tất cả tình yêu, sự hy sinh và hy vọng của một người mẹ. Giáp Ngọ hay Ất Mùi chỉ là những mốc thời gian. Điều quan trọng hơn là hành trình con đang đi – hành trình học cách mạnh mẽ, tự tin và bước thật chắc trên “đường đua” bằng đôi chân của nghị lực cùng trái tim đầy yêu thương.
Bé Lê Gia Ngọc. Ảnh: NVCC
Từ câu chuyện đôi gót chân nứt nẻ của con gái nhỏ, một người mẹ đã nhận ra hành trình trưởng thành không chỉ đến từ thể chất, mà còn từ sự thấu hiểu, tự tin và tình yêu vô điều kiện của tình thân.
Với con gái tôi, mùa Đông còn gắn liền với căn bệnh nứt gót chân tái phát nặng. Mỗi bước đi vội vã là một lần con nhăn mặt vì đau rát. Những vết nứt hằn sâu trên gót chân nhỏ bé khiến ai nhìn vào cũng không khỏi xót xa.
Trong những ngày qua, hai mẹ con cùng tham gia giải chạy vì cộng đồng UPRACE 2025. Đây là hoạt động rất ý nghĩa và nhân văn nhằm gây quỹ để hỗ trợ vốn tạo việc làm, sinh kế tăng thu nhập cho người khuyết tật và trao tặng xe lăn cho người khuyết tật nặng và đặc biệt nặng.
Sáng nào con cũng đặt chuông báo thức lúc 5 giờ và chạy khoảng một tiếng đồng hồ. Khi trời còn nhá nhem, nhiệt độ thấp, lạnh buốt và những hạt sương muối dày đặc khiến không khí trở nên khó chịu thì trên con đường làng vắng vẻ có một cô bé nhỏ nhắn đang chạy miệt mài.
Mỗi buổi chiều sau khi tan trường dù trời mưa, lạnh giá thì cũng không ngăn nổi những bước chạy của chúng tôi. Dù phải kiêng hoạt động, chạy nhảy nhiều để vết nứt không nặng thêm nhưng con gái tôi vẫn chạy để đảm bảo số ki lô mét và tốc độ báo về máy điện thoại mỗi ngày phải đạt theo mục tiêu đã đặt ra.
Con gái nói rằng: “Ở trường có bạn Đức bị khuyết tật rất nặng ở chân, bạn không thể đi lại chạy nhảy như chúng con được. Cô giáo nói bạn Đức sắp tới sẽ phải nhờ đến xe lăn để đi lại. Con rất thương bạn ấy và con sẽ chạy để tặng bạn Đức xe lăn”.
Có những hôm đi học về bụng đói, nhưng theo thói quen con vẫn mang giày để tiếp tục hành trình. Nhiều hôm tôi bận công việc không chạy cùng con được, con vẫn chạy một mình. Vết thương ở chân cũng không cản trở được quyết tâm của con. Tôi cảm thấy vui, hạnh phúc khi con gái mình có trái tim ấm áp, biết yêu thương và sẻ chia với các bạn kém may mắn.
Tôi cố giấu đi nỗi lo lắng của mình về sức khỏe và vết nứt ở gót chân của con. Tôi bổ sung các loại vitamin hàng ngày vào các bữa ăn và các loại viên uống để giúp con tăng cường sức đề kháng, tâm sự và đồng hành cùng con trên mỗi cung đường.
Thường thì tối nào hai mẹ con cũng rối rít bên nhau nhưng tối nay, con có vẻ trầm, ánh mắt buồn buồn. Tôi cố bắt chuyện, nhưng con không muốn đáp lại. Tôi nghĩ đơn giản hay là con mệt, đau chân.
Trong căn phòng nhỏ chỉ phát ra tiếng ho báo hiệu về triệu chứng cảm cúm sắp bắt đầu bùng phát. Và cả các vết nứt ở gót chân đã làm việc chạy của con chiều nay bị gián đoạn. Tôi lo lắng khuyên con những ngày tiếp theo nghỉ chạy để chữa trị vết thương ở chân và điều trị chứng cảm cúm.
Chăm sóc đôi gót chân rướm máu của con đã trở thành việc quen thuộc mỗi khi đông về. Tôi nhẹ nhàng xoa dầu dừa do tôi tự làm bằng kinh nghiệm của một người mẹ, cố giữ giọng nói bình thản, lạc quan để con yên tâm.
Thế nhưng, trong khoảnh khắc tưởng chừng rất đời thường ấy, con gái bất ngờ cất tiếng hoảng loạn, pha lẫn hờn giận và ấm ức: “Sao mẹ không khai sinh cho con đúng tuổi Ngựa? Con muốn giống các bạn tuổi Ngựa, chạy nhanh, dũng cảm, tự tin. Con không thích tuổi Dê, con thấy yếu ớt và dễ bị bắt nạt…”. Tôi thấy khóe mắt con ứa lệ.
Câu nói khiến tôi lặng đi và hơi bất ngờ. Hóa ra, phía sau những bước chạy chậm và đôi gót chân nứt nẻ là một nỗi mặc cảm non nớt mà con âm thầm mang theo. Con đã bắt đầu ý thức về bản thân, về “tuổi”, về sự so sánh với bạn bè.
Tôi kể lại cho con gái nghe câu chuyện con được ra đời vào đúng tháng 12/2014 thuộc năm Giáp Ngọ. Nhưng do quá trình mang thai tôi bị viêm phổi nặng nên khi sinh ra, con bị suy dinh dưỡng, suy hô hấp nặng ảnh hưởng nặng nề đến quá trình phát triển sau này.
Cô bé Lê Gia Ngọc cùng mẹ tập chạy tham gia giải chạy vì cộng đồng UPRACE 2025. Ảnh: NVCC
Suốt một thời gian dài con trong trình trạng thấp còi so với các bạn đồng trang lứa. Vì sinh cuối năm và cần thêm thời gian để phát triển, gia đình đã quyết định làm giấy khai sinh cho con theo năm 2015 - Ất Mùi, với mong muốn con có thêm một năm để lớn lên khỏe mạnh, vững vàng hơn trước khi bước vào học đường.
Tôi khẽ nâng đôi gót chân của con gái yêu rồi âu yếm: “Lúc mẹ nhìn thấy con trong màn hình máy siêu âm, bác sĩ nói với mẹ rằng con là một đứa trẻ rất kiên cường, mặc dù hơi bị thiếu cân, nhưng nhịp tim con rất khỏe, mọi cử chỉ đều cho thấy con rất mạnh mẽ và phi thường. Đó là động lực và quyết tâm để mẹ vượt qua bao khó khăn, nhọc nhằn sinh ra con.
Mẹ biết, thời gian sắp tới sẽ vô cùng khó khăn. Con phải tự lập, kiên cường để tìm sự sống quý giá cho mình từ khi mới lọt lòng. Con vượt qua mọi thử thách khắc nghiệt để trở thành một cô bé xinh xắn, ấm áp và nhanh nhẹn. Mọi người nói với mẹ rằng: “Mẹ đã đúng, con là cô bé hạt tiêu”. Còn mẹ cảm thấy tình mẫu tử là một phép màu”.
Tôi tiếp tục xoa dầu lên đôi gót chân nhỏ. Cơ thể con dần thả lỏng, không còn gồng cứng nữa. Ánh mắt con dịu lại, không còn bướng bỉnh như lúc đầu. Lúc sau, con tự lấy bát thuốc gừng chưng với mật ong tôi đã làm sẵn để uống.
Những cơn ho bắt đầu thưa dần, con thủ thỉ rằng mình muốn là người trong tốp có thành tích chạy vì cộng đồng UPRACE tốt nhất ở trường. Cuối tháng, trường tổ chức Hội khỏe Phù Đổng, con bỗng nói, giọng đầy hiểu chuyện và dứt khoát: “Con sẽ tham gia chạy 60 mét. Con sẽ cố gắng hết sức. Dù là tuổi gì, con chỉ cần là con của mẹ”.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng con đã vượt qua rào cản rất quan trọng – rào cản trong chính suy nghĩ của mình. Con không cần trở thành “tuổi Ngựa” hay “tuổi Dê” theo cách người lớn gán ghép mà điều con cần là niềm tin rằng mình được yêu thương, được tôn trọng và được quyền nỗ lực theo cách của riêng mình.
Với tôi, năm khai sinh không còn là điều quan trọng. Cái tên Lê Gia Ngọc được ghi trong giấy khai sinh bằng tất cả tình yêu, sự hy sinh và hy vọng của một người mẹ. Giáp Ngọ hay Ất Mùi chỉ là những mốc thời gian. Điều quan trọng hơn là hành trình con đang đi – hành trình học cách mạnh mẽ, tự tin và bước thật chắc trên “đường đua” bằng đôi chân của nghị lực cùng trái tim đầy yêu thương.
GS.TS Hoàng Anh Tuấn được Chính phủ Pháp tặng Huân chương Cành cọ Hàn lâm
GD&TĐ - GS.TS Hoàng Anh Tuấn vinh dự được Chính phủ Pháp trao tặng Huân chương Cành cọ Hàn lâm cao quý.
2026-02-24 09:55
Ăn trứng cá 'phúc lộc thọ', 10 người ở Thanh Hoá bị ngộ độc
GD&TĐ - Trong bữa tiệc Tết tại một gia đình, có 10 người ăn trứng và thịt cá phúc lộc thọ phải nhập viện cấp cứu do ngộ độc.
2026-02-24 09:55
Bộ GD&ĐT gặp mặt, chúc Tết đầu xuân
GD&TĐ - Sáng 23/2, lãnh đạo Bộ GD&ĐT gặp mặt đầu xuân, chúc Tết cán bộ, công chức, viên chức, người lao động cơ quan Bộ.
2026-02-24 09:54
Từ năm 2026 lương giáo viên được ưu tiên xếp cao nhất
GD&TĐ - Theo Luật Nhà giáo, từ năm 2026, lương giáo viên được ưu tiên xếp cao nhất.
2026-02-24 09:53
Trang trọng Lễ dâng hương tưởng niệm Tổ Mẫu Âu Cơ năm Bính Ngọ 2026
(CLO) Sáng 23/2 (tức mùng 7 tháng Giêng năm Bính Ngọ), xã Hiền Lương, tỉnh Phú Thọ đã thành kính tổ chức Lễ dâng hương tưởng nhớ, tri ân công đức Tổ Mẫu Âu Cơ - người mẹ huyền thoại của dân tộc Việt Nam.
2026-02-24 09:53
Chở khách sai quy định, 2 lái đò tại chùa Hương bị đình chỉ
(CLO) Ngày 23/2, Ban tổ chức Lễ hội Du lịch chùa Hương 2026 cho biết đã quyết định không cho 2 lái đò tiếp tục chở khách đến hết mùa lễ hội do bị phản ánh “vòi” tiền và tự ý hoạt động ngoài phân công.
2026-02-24 09:52
Cần Thơ đón khoảng 614.800 lượt khách đến tham quan trong dịp Tết Nguyên đán
(CLO) Trong dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, TP. Cần Thơ đón khoảng 614.800 lượt khách đến tham quan, với tổng doanh thu du lịch ước đạt 640 tỷ đồng.
2026-02-24 09:52
Bộ trưởng Nguyễn Kim Sơn thăm và chúc mừng năm mới Trường ĐH Sư phạm Hà Nội
GD&TĐ - Sáng 23/2, Bộ trưởng Nguyễn Kim Sơn tới thăm và chúc mừng năm mới 2026 cán bộ, viên chức, người lao động và người học Trường ĐH Sư phạm Hà Nội.
2026-02-24 09:51
Hạ nêu, khai ấn và tặng chữ đầu năm tại Đại nội Huế
(CLO) Nghi lễ hạ nêu, khai ấn mang ý nghĩa khép lại chuỗi ngày Tết cổ truyền, chính thức đưa đời sống sinh hoạt xã hội trở lại nhịp điệu thường nhật.
2026-02-24 09:51
6 phương pháp đơn giản ứng phó đau khớp mùa đông
GD&TĐ - Nghiên cứu cho thấy, khoảng 3/4 bệnh nhân đau khớp mãn tính cho rằng thời tiết ảnh hưởng tiêu cực đến tình trạng bệnh của họ.