Trang điện tử Cầu Vồng Tuổi Thơ
  • Trang chủ
  • Giáo dục - Học đường
  • Giáo dục thể chất
  • Giáo dục kỹ năng
  • Trao đổi - kết nối
  • Học tập ngoại khoá
  • Văn hóa
  • Nhịp điệu cuộc sống
  • Đa phương tiện
  • Trang chủ
  • Giáo dục - Học đường
  • Giáo dục thể chất
  • Giáo dục kỹ năng
  • Trao đổi - kết nối
  • Học tập ngoại khoá
  • Văn hóa
  • Nhịp điệu cuộc sống
  • Đa phương tiện
Trang điện tử Cầu Vồng Tuổi Thơ

Trang thông tin điện tử tổng hợp Cầu Vồng Tuổi Thơ

Giấy phép thiết lập Trang thông tin điện tử tổng hợp Số 176/GP-STTTT do Sở thông tin & Truyền thông Thành phố Hà Nội cấp ngày 2/12/2024

Công ty Cổ phần Truyền thông và Giáo dục Cầu Vồng

Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh số 0108503753 do Sở Kế hoạch và Đầu tư Thành phố Hà Nội cấp ngày 08/11/2018

Email: [email protected]

Địa chỉ: LK05 HDI Home, 201 Nguyễn Tuân, Thanh Xuân, Hà Nội

Phụ trách nội dung

Phạm Thị Thu Thảo

Chức danh: Trưởng nhóm nội dung điện tử

Điện thoại: 0904255215

Email: [email protected]

Liên hệ

0904255215

Bản quyền thuộc về Cầu Vồng EDM

Cô giáo miền xuôi thắp sáng bản làng vùng cao bằng con chữ

2025/07/21 10:31

GD&TĐ - Gác lại lời khuyên nhủ của người thân, cô giáo Phạm Thị Chi quyết tâm lên vùng cao công tác với mong muốn mang tri thức lên cho người dân nơi đây.



Từ quê lúa lên núi cao

Ba mươi năm trước, cô giáo Phạm Thị Chi - giáo viên Trường PTDTBT Tiểu học Tả Ván, xã Tùng Vài (tỉnh Tuyên Quang) rời quê lúa Thái Bình, mang theo giấc mơ đứng trên bục giảng lên vùng núi Tuyên Quang giảng dạy. Dẫu nhiều người can ngăn vì nghề giáo vất vả trăm bề, cô vẫn kiên định với ngành sư phạm. Đó là lựa chọn xuất phát từ tình yêu giản dị với trẻ em và khao khát được giảng dạy.
Gần nửa chặng đường sự nghiệp, cô đã gắn bó với Trường PTDTBT Tiểu học Tả Ván, xã Tùng Vài (tỉnh Tuyên Quang). Với cô, trường học không chỉ là nơi dạy chữ, mà còn là nơi chất chứa bao kỷ niệm và những đứa trẻ cô luôn xem như máu mủ ruột rà.
Khi mới lên đây công tác, cô Chi không khỏi choáng ngợp trước hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề. Nơi đây không điện, không nước sạch, thậm chí những ngày mưa đường vào bản chỉ toàn bùn lầy trơn trượt.
Cô kể lại: “Mùa đông ở trên đây rét buốt lắm vậy mà các em vẫn chân trần đến lớp, nhiều em còn không có áo khoác để chống gió. Nhìn học sinh tay run run nắn từng nét chữ mà tôi thấy chạnh lòng”.
Thương là vậy, nhưng để đồng hành cùng học trò, cô còn phải vượt qua thử thách rào cản về ngôn ngữ. Là giáo viên từ miền xuôi lên núi cao, cô gặp nhiều trở ngại khi phần lớn học sinh là dân tộc chưa thành thạo tiếng phổ thông.
“Những ngày đầu lên bản, tôi gần như không hiểu học trò nói gì. Tôi đành nhờ trưởng thôn và bí thư thôn chỉ từng chút một từ lời chào, tên đồ vật, đến những mẫu câu đơn giản”, cô Chi cười hiền.
Sau một thời gian gắn bó, cô giáo Phạm Thị Chi dần hòa vào cuộc sống nơi đây. Những buổi tối rét buốt, cô không vội trở về mà đến từng hộ gia đình để trò chuyện. Cô kể chuyện lớp, chuyện học trò, tranh thủ dạy phụ huynh vài chữ phổ thông. Để đáp lại, những món quà giản dị như nắm xôi, túi thóc hay bó rau rừng được bà con trao đến tay cô giáo. Đó là cách người dân thể hiện tình cảm và sự biết ơn với cô giáo miền xuôi đang tận tụy gieo chữ.
Chính trong những lần đi vận động học sinh, cô Chi thấm thía hơn bao giờ hết nỗi vất vả của người dân khi không biết chữ.
“Có lần, tôi chứng kiến bà con đọc nhầm hướng dẫn sử dụng thuốc nên dùng bị sai liều. Hay lúc làm giấy tờ, nhiều phụ huynh phải điểm chỉ vì không biết ký tên. Những điều ấy khiến tôi day dứt mãi. Tôi nghĩ rằng không chỉ trẻ em mà bất cứ ai cũng xứng đáng được biết chữ để tự bảo vệ và làm chủ cuộc sống của chính mình” - cô tâm sự.
Chính nỗi trăn trở đó, cùng tình thương dành cho người dân, đã thôi thúc cô tham gia ngay khi Nhà nước mở lớp xóa mù chữ. Với cô, biết chữ không đơn thuần là một bước ngoặt trong nhận thức, mà là cơ hội để người dân vươn lên làm chủ cuộc sống.
Cô Phạm Thị Chi - giáo viên Trường PTDTBT Tiểu học Tả Ván, xã Tùng Vài (tỉnh Tuyên Quang).


Hy vọng bắt đầu từ nét chữ

Giữa thôn bản heo hút Tùng Vài (Tuyên Quang), mỗi tối lại vang lên tiếng đọc “o”, “a”, đánh vần từng chữ cái. Đó không phải lớp học của học trò lên 5 hay lên 6 mà là nơi những người đã qua tuổi trưởng thành, tay còn lấm mùi nương rẫy đang lần đầu học viết tên của mình.
Đứng lớp là cô giáo Phạm Thị Chi, người đã gắn bó lâu năm với mảnh đất này. Từ giảng dạy học sinh tiểu học đến mở lớp xóa mù chữ cho bà con, cô nói: “Mình vẫn chỉ đang làm một việc duy nhất là gieo hy vọng bằng những nét chữ đầu đời”.
Cô Chi từng quen với những ánh mắt lanh lợi và tiếp thu nhanh của em các học sinh. Nhưng ở lớp xóa mù chữ, mọi thứ chậm rãi và vất vả hơn nhiều. Những bàn tay chai sần vì cầm cuốc nay lần đầu cầm bút, run run như thể chạm vào điều gì quá đỗi xa lạ.
“Tôi phải cầm tay từng người, chỉ từng nét nào viết trước, nét nào sau. Có người viết lại cả chục lần mới quen nhưng không ai bỏ cuộc”, cô kể với giọng đầy trìu mến.
Lớp học xóa mù chữ ở Tả Ván có 14 học viên, người hiểu được đôi chút tiếng phổ thông, người còn lạ lẫm với những nét chữ. Bởi vậy, cứ ai đọc được sẽ lại dịch giúp bạn bên cạnh. Họ học cùng nhau, san sẻ từng con chữ và động viên nhau mỗi khi nản lòng. Ở lớp học nhỏ này, không chỉ có cô giáo dạy mà mỗi học viên cũng là người thầy của nhau.
Cô Chi kể: “Có phụ huynh gần 40 tuổi, ban đầu ngại ngùng không dám đến lớp. Nhưng chỉ vài buổi sau, chị đã tiến bộ vượt bậc và có thể tự ký tên mình. Từ đó, ngày nào chị cũng đến lớp rất sớm để ôn lại bài trước”.
Bảy giờ kém mười lăm mỗi tối, tiếng đánh vần lại được vang lên giữa núi rừng bạt ngàn. Có hôm trời đổ mưa, lớp chỉ còn vài bóng người lặng lẽ đến học. Nhưng họ vẫn cặm cụi viết, vẫn gọi: “Cô ơi, chữ này viết thế nào?”. Cứ như vậy, cô giáo lại lặng lẽ cầm tay, nắn từng nét chữ như từng dạy trẻ nhỏ. Chỉ khác rằng, những “đứa trẻ” hôm nay đã trải qua cả một đời nhọc nhằn.
Với cô Phạm Thị Chi, biết chữ không chỉ là chuyện đọc, viết. Đó là cách để người dân đọc đúng hướng dẫn sử dụng thuốc, cách họ tự tay ký tên mình thay vì phải điểm chỉ. Xa hơn nữa, là khi cha mẹ có thể cùng con làm bài tập buổi tối. Và điều quan trọng hơn cả, đây chính là bước đầu để bà con tự tin bước ra khỏi bản làng và hiểu hơn về thế giới quanh mình.
Cô Chi không gắn bó với nghề chỉ vì bục giảng quen thuộc, cũng chẳng vì phấn trắng bảng đen. Điều níu cô ở lại suốt bao năm là ánh mắt biết ơn của học trò, là những nét chữ đầu đời còn run run trên trang vở. Từ đó, một giấc mơ đổi đời cũng dần nhen lên giữa núi rừng.
Và nếu ai hỏi vì sao cô gắn bó với nghề lâu đến vậy, cô chỉ mỉm cười - đôi mắt sáng lấp lánh ấy sẽ tự nói lên tất cả.
Lớp học xoá mù chữ.


Từ quê lúa lên núi cao

Ba mươi năm trước, cô giáo Phạm Thị Chi - giáo viên Trường PTDTBT Tiểu học Tả Ván, xã Tùng Vài (tỉnh Tuyên Quang) rời quê lúa Thái Bình, mang theo giấc mơ đứng trên bục giảng lên vùng núi Tuyên Quang giảng dạy. Dẫu nhiều người can ngăn vì nghề giáo vất vả trăm bề, cô vẫn kiên định với ngành sư phạm. Đó là lựa chọn xuất phát từ tình yêu giản dị với trẻ em và khao khát được giảng dạy.
Gần nửa chặng đường sự nghiệp, cô đã gắn bó với Trường PTDTBT Tiểu học Tả Ván, xã Tùng Vài (tỉnh Tuyên Quang). Với cô, trường học không chỉ là nơi dạy chữ, mà còn là nơi chất chứa bao kỷ niệm và những đứa trẻ cô luôn xem như máu mủ ruột rà.
Khi mới lên đây công tác, cô Chi không khỏi choáng ngợp trước hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề. Nơi đây không điện, không nước sạch, thậm chí những ngày mưa đường vào bản chỉ toàn bùn lầy trơn trượt.
Cô kể lại: “Mùa đông ở trên đây rét buốt lắm vậy mà các em vẫn chân trần đến lớp, nhiều em còn không có áo khoác để chống gió. Nhìn học sinh tay run run nắn từng nét chữ mà tôi thấy chạnh lòng”.
Thương là vậy, nhưng để đồng hành cùng học trò, cô còn phải vượt qua thử thách rào cản về ngôn ngữ. Là giáo viên từ miền xuôi lên núi cao, cô gặp nhiều trở ngại khi phần lớn học sinh là dân tộc chưa thành thạo tiếng phổ thông.
“Những ngày đầu lên bản, tôi gần như không hiểu học trò nói gì. Tôi đành nhờ trưởng thôn và bí thư thôn chỉ từng chút một từ lời chào, tên đồ vật, đến những mẫu câu đơn giản”, cô Chi cười hiền.
Sau một thời gian gắn bó, cô giáo Phạm Thị Chi dần hòa vào cuộc sống nơi đây. Những buổi tối rét buốt, cô không vội trở về mà đến từng hộ gia đình để trò chuyện. Cô kể chuyện lớp, chuyện học trò, tranh thủ dạy phụ huynh vài chữ phổ thông. Để đáp lại, những món quà giản dị như nắm xôi, túi thóc hay bó rau rừng được bà con trao đến tay cô giáo. Đó là cách người dân thể hiện tình cảm và sự biết ơn với cô giáo miền xuôi đang tận tụy gieo chữ.
Chính trong những lần đi vận động học sinh, cô Chi thấm thía hơn bao giờ hết nỗi vất vả của người dân khi không biết chữ.
“Có lần, tôi chứng kiến bà con đọc nhầm hướng dẫn sử dụng thuốc nên dùng bị sai liều. Hay lúc làm giấy tờ, nhiều phụ huynh phải điểm chỉ vì không biết ký tên. Những điều ấy khiến tôi day dứt mãi. Tôi nghĩ rằng không chỉ trẻ em mà bất cứ ai cũng xứng đáng được biết chữ để tự bảo vệ và làm chủ cuộc sống của chính mình” - cô tâm sự.
Chính nỗi trăn trở đó, cùng tình thương dành cho người dân, đã thôi thúc cô tham gia ngay khi Nhà nước mở lớp xóa mù chữ. Với cô, biết chữ không đơn thuần là một bước ngoặt trong nhận thức, mà là cơ hội để người dân vươn lên làm chủ cuộc sống.
Cô Phạm Thị Chi - giáo viên Trường PTDTBT Tiểu học Tả Ván, xã Tùng Vài (tỉnh Tuyên Quang).


Hy vọng bắt đầu từ nét chữ

Giữa thôn bản heo hút Tùng Vài (Tuyên Quang), mỗi tối lại vang lên tiếng đọc “o”, “a”, đánh vần từng chữ cái. Đó không phải lớp học của học trò lên 5 hay lên 6 mà là nơi những người đã qua tuổi trưởng thành, tay còn lấm mùi nương rẫy đang lần đầu học viết tên của mình.
Đứng lớp là cô giáo Phạm Thị Chi, người đã gắn bó lâu năm với mảnh đất này. Từ giảng dạy học sinh tiểu học đến mở lớp xóa mù chữ cho bà con, cô nói: “Mình vẫn chỉ đang làm một việc duy nhất là gieo hy vọng bằng những nét chữ đầu đời”.
Cô Chi từng quen với những ánh mắt lanh lợi và tiếp thu nhanh của em các học sinh. Nhưng ở lớp xóa mù chữ, mọi thứ chậm rãi và vất vả hơn nhiều. Những bàn tay chai sần vì cầm cuốc nay lần đầu cầm bút, run run như thể chạm vào điều gì quá đỗi xa lạ.
“Tôi phải cầm tay từng người, chỉ từng nét nào viết trước, nét nào sau. Có người viết lại cả chục lần mới quen nhưng không ai bỏ cuộc”, cô kể với giọng đầy trìu mến.
Lớp học xóa mù chữ ở Tả Ván có 14 học viên, người hiểu được đôi chút tiếng phổ thông, người còn lạ lẫm với những nét chữ. Bởi vậy, cứ ai đọc được sẽ lại dịch giúp bạn bên cạnh. Họ học cùng nhau, san sẻ từng con chữ và động viên nhau mỗi khi nản lòng. Ở lớp học nhỏ này, không chỉ có cô giáo dạy mà mỗi học viên cũng là người thầy của nhau.
Cô Chi kể: “Có phụ huynh gần 40 tuổi, ban đầu ngại ngùng không dám đến lớp. Nhưng chỉ vài buổi sau, chị đã tiến bộ vượt bậc và có thể tự ký tên mình. Từ đó, ngày nào chị cũng đến lớp rất sớm để ôn lại bài trước”.
Bảy giờ kém mười lăm mỗi tối, tiếng đánh vần lại được vang lên giữa núi rừng bạt ngàn. Có hôm trời đổ mưa, lớp chỉ còn vài bóng người lặng lẽ đến học. Nhưng họ vẫn cặm cụi viết, vẫn gọi: “Cô ơi, chữ này viết thế nào?”. Cứ như vậy, cô giáo lại lặng lẽ cầm tay, nắn từng nét chữ như từng dạy trẻ nhỏ. Chỉ khác rằng, những “đứa trẻ” hôm nay đã trải qua cả một đời nhọc nhằn.
Với cô Phạm Thị Chi, biết chữ không chỉ là chuyện đọc, viết. Đó là cách để người dân đọc đúng hướng dẫn sử dụng thuốc, cách họ tự tay ký tên mình thay vì phải điểm chỉ. Xa hơn nữa, là khi cha mẹ có thể cùng con làm bài tập buổi tối. Và điều quan trọng hơn cả, đây chính là bước đầu để bà con tự tin bước ra khỏi bản làng và hiểu hơn về thế giới quanh mình.
Cô Chi không gắn bó với nghề chỉ vì bục giảng quen thuộc, cũng chẳng vì phấn trắng bảng đen. Điều níu cô ở lại suốt bao năm là ánh mắt biết ơn của học trò, là những nét chữ đầu đời còn run run trên trang vở. Từ đó, một giấc mơ đổi đời cũng dần nhen lên giữa núi rừng.
Và nếu ai hỏi vì sao cô gắn bó với nghề lâu đến vậy, cô chỉ mỉm cười - đôi mắt sáng lấp lánh ấy sẽ tự nói lên tất cả.
Chia sẻ
Cô giáo miền xuôiTrường PTDTBT Tiểu học Tả Vánxoá mù chữ
Theo Liên Anh - Ánh Giang
giaoducthoidai.vn
Theo: giaoducthoidai.vn
2025/07/21 08:47 (GMT+7)

Xem thêm Nhịp điệu cuộc sống

Phó Thủ tướng nhấn mạnh vai trò nhân lực trong Trung tâm tài chính quốc tế
Nhịp điệu cuộc sống

Phó Thủ tướng nhấn mạnh vai trò nhân lực trong Trung tâm tài chính quốc tế

Trung Quốc ghi nhận hơn 17,7 triệu lượt xuất nhập cảnh trong kỳ nghỉ Tết
Nhịp điệu cuộc sống

Trung Quốc ghi nhận hơn 17,7 triệu lượt xuất nhập cảnh trong kỳ nghỉ Tết

Con gái H'Hen Niê đáng yêu hết nấc với loạt đồ đôi nổi bật cùng mẹ
Nhịp điệu cuộc sống

Con gái H'Hen Niê đáng yêu hết nấc với loạt đồ đôi nổi bật cùng mẹ

Hà Nội miễn phí vé 2 tuyến đường sắt đô thị trong dịp Tết Bính Ngọ
Nhịp điệu cuộc sống

Hà Nội miễn phí vé 2 tuyến đường sắt đô thị trong dịp Tết Bính Ngọ

Chuyến xe yêu thương đưa bệnh nhân ung thư về quê đón Tết
Nhịp điệu cuộc sống

Chuyến xe yêu thương đưa bệnh nhân ung thư về quê đón Tết

Hẹn hò 'bất ngờ từ quá khứ': Tìm lại cảm xúc ban đầu của tình yêu dịp Valentine
Nhịp điệu cuộc sống

Hẹn hò 'bất ngờ từ quá khứ': Tìm lại cảm xúc ban đầu của tình yêu dịp Valentine

Mới nhất

2026-02-27 08:48

Ninh Bình phát ấn Đền Trần từ 5h sáng Rằm tháng Giêng

GD&TĐ - Lễ Khai ấn Đền Trần xuân Bính Ngọ năm 2026 sẽ tổ chức phát ấn cho nhân dân, du khách từ 5h ngày 15 tháng Giêng âm lịch.

Ninh Bình phát ấn Đền Trần từ 5h sáng Rằm tháng Giêng
2026-02-27 08:40

Phú Thọ: 10 năm phối hợp giữ vững an ninh trường học

GD&TĐ - Chiều 27/2, tại Công an tỉnh Phú Thọ diễn ra lễ ký Quy chế phối hợp trong công tác quản lý Nhà nước giữa Công an tỉnh và Sở GD&ĐT.

Phú Thọ: 10 năm phối hợp giữ vững an ninh trường học
2026-02-27 08:40

Hưng Yên đề xuất dành gần 2 tỷ đồng/năm hỗ trợ người nhiễm HIV/AIDS

GD&TĐ - Sở Y tế tỉnh Hưng Yên đề xuất dành gần 2 tỷ đồng/năm hỗ trợ mua thẻ BHYT và cùng chi trả thuốc kháng vi-rút HIV cho người nhiễm HIV/AIDS.

Hưng Yên đề xuất dành gần 2 tỷ đồng/năm hỗ trợ người nhiễm HIV/AIDS
2026-02-27 08:40

Bác sĩ Vinmec 'hồi sinh' đôi chân cho bé gái liệt hoàn toàn

GD&TĐ - Bé gái 12 tuổi xuất hiện dấu hiệu yếu chân tay, dù đã chữa trị nhiều nơi, tình trạng vẫn ngày càng nặng, cuối cùng liệt hoàn toàn hai chân. Bước ngoặt đến với em khi các bác sĩ Vinmec Times City xác định nguyên nhân do khối nang nội bì trong tủy sống và phẫu thuật thành công, giúp em từ việc phải ngồi xe lăn nay chập chững bước đi trong niềm hạnh phúc vỡ òa của gia đình.

Bác sĩ Vinmec 'hồi sinh' đôi chân cho bé gái liệt hoàn toàn
2026-02-27 08:40

Đột phá kỹ thuật E-CPR cứu sống bệnh nhân ngừng tim

GD&TĐ - Với kỹ thuật E-CPR (ECMO hồi sinh tim phổi), bác sĩ ở TPHCM cứu sống nhiều ca ngừng tim, tỷ lệ phục hồi đạt 36%.

Đột phá kỹ thuật E-CPR cứu sống bệnh nhân ngừng tim
2026-02-27 08:40

Lễ hội Việt - Nhật lần thứ 11 lần thúc đẩy giao lưu văn hóa, giáo dục

GD&TĐ - Lễ hội Việt - Nhật lần thứ 11 với chủ đề Chung tay vì “Trẻ em - Trái đất - Tương lai” sẽ diễn ra tại Công viên 23/9 (TPHCM).

Lễ hội Việt - Nhật lần thứ 11 lần thúc đẩy giao lưu văn hóa, giáo dục
2026-02-27 08:39

TPHCM khuyến cáo người dân cẩn trọng dịch bệnh sau Tết

GD&TĐ - Sau Tết, dịch bệnh tay chân miệng có thể tăng trong tháng 3, dịch sốt xuất huyết có thể tăng sớm hơn so với những năm trước.

TPHCM khuyến cáo người dân cẩn trọng dịch bệnh sau Tết
2026-02-27 08:39

Bước tiến mới trong ứng dụng y học tái tạo và phục hồi chức năng

GD&TĐ - Y học tái tạo được xem là bước tiến quan trọng trong việc chuyển đổi mô hình từ điều trị đơn thuần sang chăm sóc tích hợp, hiện đại, nhân văn.

Bước tiến mới trong ứng dụng y học tái tạo và phục hồi chức năng
2026-02-27 08:39

Người bệnh thoái hóa khớp có nên tập thể dục?

GD&TĐ - Hiện tại chưa có phương pháp chữa khỏi hoàn toàn bệnh thoái hóa khớp, và tập thể dục nhẹ nhàng là một phương pháp điều trị phổ biến để kiểm soát các triệu chứng của bệnh.

Người bệnh thoái hóa khớp có nên tập thể dục?
2026-02-27 08:39

Vì sao Brazil có số người sống thọ cao bất thường?

GD&TĐ - Một bài báo mới nghiên cứu lý do tại sao Brazil lại có số lượng người sống thọ cao bất thường.

Vì sao Brazil có số người sống thọ cao bất thường?